Chương 41: (Vô Đề)

Ứng Tân chớp chớp mắt: "Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao ạ?"

Cậu thầm nghĩ, sinh nhật mình qua rồi. Sinh nhật ông nội cũng qua rồi. Sinh nhật Thiệu Thần thì chưa tới.

Ý thức được mình chuẩn bị chưa đủ, Thiệu Thần khẽ ho một tiếng: "Không phải ngày gì đặc biệt, anh chỉ là hỏi thôi."

Ứng Tân bị anh trai hỏi bất ngờ, không hiểu ra sao, nghe ra trong giọng Thiệu Thần có chút cẩn thận dò xét, nghi ngờ có chuyện gì đó mình không biết đã xảy ra.

Cậu nhìn về phía lớp, vừa vặn chạm phải ánh mắt của vài bạn nam vừa thu về, bắt gặp sự địch ý thoáng qua trong đó, không khỏi nhớ đến lời Dư Miêu Tĩnh nhắc nhở, cậu nheo mắt lại, đám con trai lớp mình, hình như thật sự không mấy thiện cảm với anh trai thì phải!

Chẳng lẽ anh trai cũng cảm nhận được các bạn học trong lớp không thích anh, sợ mình bị bắt nạt, nên mới gợi ý để mình nói ra?

Tự cho là đã hiểu rõ chân tướng, Ứng Tân cười nói: "Không có gì đâu anh, em mỗi ngày đều vui vẻ, ở chung với các bạn trong lớp cũng rất hòa thuận, không có chuyện gì muốn làm cả."

Thiệu Thần không nói gì, nếu Ứng Tân ngay từ đầu nói vậy thì anh đã tin, nhưng có chuyện mì tôm làm ví dụ, anh không thể không nghĩ nhiều.

Tiễn Thiệu Thần đi, Ứng Tân trở lại lớp, đẩy cái đầu hay nhìn ngó xung quanh của Cát Phàm về chỗ: "Anh trai tớ đi rồi, cậu ăn đi!"

"Vậy thì tốt quá," Cát Phàm lấy ra từ trong hộc bàn gói mì tôm tỏa mùi thơm nức: "Không đi chắc tớ chết đói mất, Ứng Tân, cậu ăn một miếng không?"

Ứng Tân nuốt một ngụm nước miếng, lắc đầu: "Tối về nhà tớ ăn cũng được."

Cát Phàm húp một hơi, ngưỡng mộ: "Anh trai cậu tốt với cậu thật đấy."

"Đương nhiên rồi," Ứng Tân xoay bút trên đầu ngón tay: "Anh trai tớ từ nhỏ đã tốt với tớ nhất."

Nói rồi cậu đột nhiên dừng lại, nghi hoặc quay đầu, nhìn về phía những bạn học lại nằm gục xuống ngủ kia, anh trai cậu tốt như vậy, lại không hề xích mích với họ, vậy nguyên nhân gì khiến những người này không có ý tốt?

Cậu chọc chọc Cát Phàm: "Đám con trai lớp mình có gì đó không đúng......"

Lời còn chưa dứt, đã nghe Cát Phàm nhăn nhó mặt nói một cách khoa trương: "Cậu giờ mới phát hiện à, là quá không đúng luôn đấy!"

Ứng Tân lập tức ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: "Cậu cũng thấy vậy à?"

"Đương nhiên," Cát Phàm bỏ dĩa xuống, như thể nghẹn lâu lắm rồi: "Lớp mình không chỉ có con gái tốt với cậu đâu, con trai cũng tốt với cậu cực kỳ luôn ấy, lau bảng đen, quét rác, dọn bàn...... Mỗi lần cậu hơi động đậy là có cả đống con trai đứng lên giúp cậu, thái độ ân cần lắm. Nếu không phải giới tính không đúng, tớ đã nghi ngờ bọn họ coi cậu là con gái để thầm thương trộm nhớ rồi."

"...... Chẳng lẽ dáng người nhỏ nhắn còn có công năng khiến con trai yêu mến à, biết thế tớ đã không lớn phổng phao thế này."

Cát Phàm có chút ngưỡng mộ bổ sung, cậu cũng muốn lúc xách nước có người tranh nhau xách giúp, mẹ nó, đứa nào cũng thấy cậu ta to khỏe lại sai vặt như trâu.

Ứng Tân: "......"

Mặt cậu lập tức đen lại, ai nhỏ nhắn xinh xắn hả?

Cậu không phải không nhận ra sự tốt bụng của các bạn trong lớp, nhưng đây chẳng phải là cách đối xử bình thường giữa bạn bè sao, thể lực cậu không tốt, nên thường giúp đỡ họ trong học tập, còn mang đồ ăn vặt đến chia sẻ với mọi người. Cậu tin chắc tình bạn là do tích lũy từng chút một, không phải một lần là xong, cậu đối xử chân thành với người khác, thì người khác cũng đối xử chân thành với cậu.

"Cậu đừng có không tin, tớ quan sát lâu lắm rồi," Cát Phàm chắc nịch nói: "Cậu thử động vào bàn xem, lập tức sẽ có con trai đứng lên giúp cậu, tin không?"

Ứng Tân một tay chống cằm một tay ấn cậu bạn xuống, không để ý đến lời này: "Tớ không có ý đó, ai mà biết được, dù sao buổi chiều mọi người đều muốn đi phòng tự học, tớ xem lại đã."

......

Trong phòng tự học.

Ứng Tân và Thiệu Thần vừa ngồi xuống, chỗ xung quanh đã bị các bạn chiếm hết cả.

Ứng Tân nhìn quanh, quả nhiên lại là đám bạn học lớp mình, thấy cậu chú ý, liền nhao nhao chào - "Ứng Tân", "Ứng Tân ăn tối chưa", "Chăm chỉ ghê ta, Ứng Tân bé con"

.........

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!