Triệu Hinh vẫn còn chìm trong tin dữ về bệnh tình của con trai, hoàn toàn bất tỉnh.
Lời Thiệu Thần muốn mang Ứng Tân đi cũng không ai để tâm.
Chỉ có Ứng Tân lặng lẽ rơi nước mắt, nhìn cậu một cách bất lực.
Phòng bệnh nhanh chóng trở lại trật tự, các y tá bắt đầu truyền dịch cho bệnh nhân, bận rộn công việc.
Ứng Hàng Phong cầm tờ giấy hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, có nhầm lẫn không, sao con tôi lại bị bệnh phổi mãn tính?"
"Là do phổi của trẻ sinh non phát triển chưa hoàn thiện," bác sĩ quan tâm đến cảm xúc của người nhà bệnh nhân, ra hiệu cho ông ra ngoài nói chuyện, vừa đi vừa nói: "Bệnh này không phải không chữa được, chỉ là gia đình cần chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến dài hơi, phải thực hiện các phương pháp hỗ trợ hô hấp cho bệnh nhân..."
Không ai để ý đến hai đứa trẻ.....
Ông cụ Thiệu đeo kính lão đọc báo cáo tài chính của công ty trên ghế sofa, cánh cửa "kẽo kẹt" mở ra. Thiệu Thần nói là đi trả con gấu bông, không những không trả mà còn dẫn về một "con thỏ trắng".
Khuôn mặt trắng nõn của Ứng Tân ướt đẫm nước mắt, đôi môi đỏ mọng, nhìn là biết vừa khóc.
Cậu bé vẫn rất sợ ông cụ, vừa bị ông cụ nhìn thấy đã trốn sau lưng Thiệu Thần, hai tay ôm sau lưng
- trên đường đi, Thiệu Thần sợ cậu bé lạnh nên đội mũ liền áo cho cậu bé
- lúc này, hai tai thỏ dài rũ xuống từ đỉnh đầu, rõ ràng là có chút ủ rũ.
Thiệu Thần kéo cậu bé vào phòng: "Ông ơi, cháu đưa em ấy về phòng ạ."
Ông cụ Thiệu gật đầu, nhìn cánh cửa đóng lại, rồi nhìn con gấu bông được đặt lại góc sofa, vị trí y hệt hôm qua. Ông cụ run run cầm tờ báo cáo, nói với người giúp việc đang bưng đĩa trái cây: "Rốt cuộc là thiếu kinh nghiệm giao tiếp, muốn tìm bạn chơi thì cần lý do gì? Cứ đến thẳng là được rồi, tội nghiệp con gấu bông bị kéo đi kéo lại."
Người giúp việc: ...?
Hình như từ việc ông cụ cố tình nhấn mạnh hai chữ "bạn bè" mà nghe ra chút ý khoe khoang?
Thiệu Thần đưa Ứng Tân đến ngồi trên chiếu tatami trước cửa sổ sát đất, tháo mũ cho cậu bé, việc đầu tiên là cầm tay cậu bé lên xem, vì chảy máu nên y tá đã bôi thuốc và băng bó một lớp gạc mỏng.
Cả bàn tay, ngón tay và cổ tay đều băng bó, nhìn có vẻ bị thương nặng, thấy trên đó không có vết nước hay vết bẩn, Thiệu Thần hài lòng buông tay.
Sau đó, cậu lấy khăn ướt lau mặt cho Ứng Tân, lau mồ hôi trên trán.
Ứng Tân đã quen với việc này, ngoan ngoãn ngẩng đầu, chỉ là không kiểm soát được lực nên bị ấn ngửa ra sau.
Thiệu Thần vội vàng đỡ lấy, nhưng không ngờ mùa đông mặc nhiều áo nên không kéo được người mà lại đập đầu vào tường.
"Anh ơi."
Ứng Tân như con rùa nhỏ bị lật ngửa, mũ đội ngược trên đầu, cậu choáng váng định hướng một lúc, cuối cùng cũng bò đến bên cạnh Thiệu Thần, lo lắng nhìn cậu đang ôm trán.
Thiệu Thần giúp cậu bé đội lại mũ, vuốt lại mái tóc xoăn sau đầu, rồi nói: "Không sao đâu."
Ứng Tân đưa tay cậu bé ra: "Thổi thổi là hết đau."
Gió mát lạnh thổi qua, mềm mại, mang theo mùi sữa đặc trưng của trẻ con.
Thiệu Thần đột nhiên đưa tay ra.
Ứng Tân đang cố gắng thổi phù phù thì bị năm ngón tay che kín mặt, một mắt lộ ra từ kẽ ngón tay, nghi hoặc chớp chớp: "Anh ơi?"
Mặt Thiệu Thần hơi đỏ lên, có chút không tự nhiên nói: "Rồi, không đau chút nào."
"Vâng ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!