Chương 39: (Vô Đề)

Dư Miêu Tĩnh là ai.

Ứng Tân trước nay chưa từng nghe cái tên này, lại còn xuất hiện cùng Thiệu Thần, điều này khiến cậu nhớ đến khoảng thời gian trước Thiệu Thần đột nhiên không cần mình ra cổng lớp 7/1 tìm anh nữa...... Mấy ngày nay cậu cũng chưa đến lớp 7/1, sắp quên chuyện này rồi.

Hơn nữa cuộc thi vật lý, rõ ràng mình và Thiệu Thần cùng nhau trả lại tờ đăng ký mà.

Cát Phàm không để ý đến nội dung trò chuyện của người khác, hưng phấn lao vào quầy bán quà vặt, xông thẳng đến kệ đồ cay, chọn đúng nhãn hiệu Vệ Long và Hảo Hoan Ốc, cầm lấy rồi đi, quay đầu lại thấy Ứng Tân thất thần cầm một chai sữa bò.

"Cậu không phải không uống sữa tươi nguyên chất sao?"

"Tớ," Ứng Tân hoàn hồn, nhìn nhãn hiệu trong tay, buột miệng nói: "Tớ mua cho anh tớ."

Cát Phàm chẳng mảy may nghi ngờ, trong lòng Ứng Tân lúc nào cũng chỉ nghĩ đến anh trai, cậu ta sớm đã quen rồi.

Ứng Tân chào tạm biệt Cát Phàm rồi một mình đi đến cửa lớp 7/1. Cậu còn chưa đến gần đã thấy ở hàng ghế cuối, hai người đầu tựa vào nhau thân mật cùng xem một tờ bài thi. Trong phòng học có bạn học đùa giỡn va vào một nữ sinh ở hành lang, một bàn tay đỡ lấy cánh tay cô bạn, nữ sinh quay đầu lại cười cảm kích với Thiệu Thần.

Ứng Tân nắm chặt hộp sữa bò trong tay.

"Dư Miêu Tĩnh, thực xin lỗi nha!"

Nam sinh kia xin lỗi.

Hành động thân mật của hai người khiến các nam sinh khác trong lớp ồn ào, trong phòng học nhất thời náo loạn vô cùng, chỉ nghe thấy lớp trưởng lớp 7/1 bực bội lớn tiếng: "Im lặng, ồn ào cái gì!"

Thiệu Thần rụt tay về, chủ động kéo giãn khoảng cách với nữ sinh, anh tiếp tục cầm bút, lại nghe lớp trưởng oai vệ nói: "Ai để hộp sữa bò chưa khui ở ban công vậy?"

Cả lớp không ai lên tiếng.

Thiệu Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã xế bóng về tây, ánh chiều tà dừng lại trên hành lang trống vắng, để lại một chút hơi ấm cuối ngày.

Buổi tối Ứng Tân xuống lầu chờ Thiệu Thần cùng nhau về nhà, vừa nhìn thấy anh từ trong phòng học đi ra, cậu đột nhiên dừng bước, quay đầu lại. Ứng Tân còn chưa kịp bước tới, khuôn mặt xinh xắn và giọng nói dịu dàng của nữ sinh kia đồng loạt xuất hiện: "Thiệu Thần, cậu từ từ thôi, chỗ này có chút vấn đề."

Ứng Tân theo bản năng trốn vào bóng tối bên cạnh, hai người không biết nói gì đó, Thiệu Thần nhận lấy tờ giấy trong tay cô bạn bỏ vào cặp.

Nữ sinh hào phóng vẫy tay: "Ngày mai gặp."

Thiệu Thần gật đầu, xoay người đi về phía này, chính xác không sai mà gọi về phía bóng tối: "Ứng Tân, em đứng đó làm gì vậy?"

Ứng Tân: "......"

Cậu giật mình, có chút xấu hổ bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, lại quay đầu nhìn về phía đó, cười gượng hai tiếng: "Em vừa mới xuống thôi. Chẳng xem gì cả......"

Nói xong câu này cậu đột nhiên dừng lại, thầm bực bội, những lời này giống như vội vàng muốn thanh minh điều gì đó vậy. Cho dù anh trai cậu có đang hẹn hò với nữ sinh hay không, cậu thấy cũng chẳng có gì to tát, bao nhiêu năm nay hai anh em có gì giấu nhau đâu, căn bản không cần phải dè dặt như vậy.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Ứng Tân cười nói: "Anh ơi, anh là mèo à, cái này cũng nhìn ra được?"

Thiệu Thần xoa xoa tóc cậu: "Anh không nhìn thấy em, là ngửi thấy mùi hương trên người em."

Mùi hương?

Ứng Tân nâng đồng phục lên ngửi ngửi, trên người cậu có mùi gì đó sao, sao tự mình lại không biết?

Qua cổng trường, xe của ông Trương đã ở đó, tâm trạng tốt hơn, Ứng Tân đá đá hòn đá dưới chân, nghĩ đến chuyện chiều nay mình không hiểu sao lại bỏ chạy, cậu cười thoải mái hào phóng nói: "Anh ơi, vừa nãy chị gái đó là ai vậy?"

Thiệu Thần mặt không biểu cảm: "Bạn cùng lớp."

"À," Ứng Tân cười cười: "Lớn lên xinh thật."

Bất kể có phải bạn gái anh trai hay không, có thể tự nhiên ở chung với anh trai như vậy, đồng thời cũng được anh trai chấp nhận, chắc chắn là bạn của anh trai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!