Chương 38: (Vô Đề)

Cát Phàm bị ý nghĩ của chính mình làm cho trong ngoài đều bấn loạn! Vội vàng dẹp ngay cái ý tưởng đại nghịch bất đạo này.

Cậu rất bực bội: "Sao cậu biết rõ thế?"

Lớp trưởng lớp 7/1 chắc nịch: "Cả lớp bọn tớ đều biết."

Cát Phàm lại càng kinh hãi, cả một lớp đều biết, vậy chắc chắn là công khai trắng trợn lắm rồi, có khi Ứng Tân đã gặp rồi, nhưng lại không chắc chắn, nên mới muốn nhờ mình đến hỏi thăm.

Ừm, hợp tình hợp lý.

Cát Phàm tự nhủ, muộn màng cảm thấy kinh hãi, vậy là Thiệu Thần thật sự yêu đương?

Với hoa khôi........ Mà hoa khôi trường Đảo Fiji là ai cơ chứ.

Sau khi dò la xong "tình địch", Cát Phàm rón rén quay về lầu hai, Ứng Tân đang gắp chỗ khổ qua không ăn của cậu từ bát sang góc chén, Thiệu Thần nhíu mày: "Không được lãng phí, ăn đi."

Cát Phàm thầm nghĩ: Quả nhiên có bạn gái là khác, đối với em trai hung dữ như vậy.

Ứng Tân ôm chén, xoay người, sợ anh tự mình động thủ, liên tục lắc đầu: "Anh ơi, em không thích, đắng quá."

Thiệu Thần híp mắt, thái độ kiên quyết: "Em có thể kén cá chọn canh, nhưng phải nuốt hết một miếng này cho anh!"

Cát Phàm nắm chặt tay: Ứng Tân đã nói không thích rồi, còn ép ăn, còn có nhân tính không vậy.

Ứng Tân bắt đầu làm nũng: "Anh ơi, khổ qua còn khó ăn hơn cả thuốc bắc, em thà uống thuốc bắc còn hơn."

Thiệu Thần không lay chuyển: "Sô cô la đen cũng đắng, tối em đánh răng xong còn giấu trong chăn lén lút gặm một viên mới ngủ."

Trên mặt Ứng Tân hiện lên một vệt đỏ ửng đáng ngờ: "Sô cô la tuy đắng, nhưng thực ra nó ngọt mà."

Thiệu Thần gắp một miếng khổ qua lên: "Em cũng có thể coi như nó ngọt."

Ứng Tân: "......"

Cái này làm sao mà coi như được, vị giác đâu có lừa người.

Cát Phàm lau nước mắt: Bịt tai trộm chuông, cục bông nhỏ nhà mình đáng thương quá.

Một bàn tay nắm lấy cằm Ứng Tân.

Cảm nhận được vẻ mặt thờ ơ lạnh lùng như không quen biết ai của anh, giây tiếp theo chắc chắn sẽ nhét mạnh miếng khổ qua vào miệng Ứng Tân.

Cát Phàm dốc hết sức chuẩn bị bùng nổ cứu người thì lại thấy ngón tay đang nhéo cằm kia khẽ động, lau đi một hạt cơm dính ở khóe miệng Ứng Tân, sau đó chiếc đũa xoay một vòng, mặt không đổi sắc gắp miếng khổ qua đó bỏ vào miệng, nhai nhai nuốt xuống, ánh mắt không hề thay đổi: "Ngọt."

Ứng Tân: "......"

Từ lúc Thiệu Thần ăn xong khổ qua mặt cậu đã nhăn nhó hết cả, yết hầu cũng giật giật theo, cứ như người nuốt khổ sở là chính mình vậy, vẻ mặt khổ sở tột độ.

Cát Phàm trợn mắt há hốc mồm: "......"

Chỉ vậy thôi á?

Đại ca à, em trai anh mười hai tuổi, không phải hai tuổi đâu, cái kiểu này lừa trẻ con thì được!

Thiệu Thần vẫn giữ vẻ lạnh lùng xa cách: "Dạo này em hơi nóng trong người, dì Thôi bảo khổ qua thanh nhiệt giải độc nên dì làm món này."

Nói xong liền định gắp miếng tiếp theo.

"Được rồi được rồi, em tin là ngọt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!