Ứng Tân không ngờ bí mật mang theo hàng lậu cũng bị bắt, thấy Thiệu Thần vẻ mặt nghiêm túc, có cảm giác như đang dạy hư một cậu thiếu niên đàng hoàng, ấp úng nói lung tung: "Khí, là khí lượng khí. Sống, là linh hoạt sống. Hàng to dùng sướng, ý là, anh đối xử với người thì rộng lượng, làm việc thì linh hoạt...... Ừm, chính là ý đó."
Thiệu Thần mặt không cảm xúc nghe cậu nghiêm túc nói bậy, khóe miệng hơi giật, thật đúng là bị cậu lừa qua rồi.
"Hàng to dùng sướng" là ý gì anh đương nhiên biết, chính vì biết nên khi nghe Ứng Tân buột miệng thốt ra anh mới thấy không thể tin được. Cục bông nhỏ từ bé lớn lên bên cạnh anh, những sách vở anh đọc cậu đều thấy, không thể nào tiếp xúc với những từ ngữ đó. Chỉ có thể là người khác, mà người này chọn, ngoài cái tên "không bốn sáu*" Tiền Dục Kiệt ra, không còn ai khác khiến anh nghĩ tới.
*046 (
- bù sì liù) là một từ lóng thường được dùng để chỉ những người không ra gì, không đứng đắn, không nghiêm túc, hoặc có hành vi kỳ quặc, khó hiểu.
Tiền Dục Kiệt, Thiệu Thần thầm ghi một bút cho cậu ta.
Thấy sắc mặt anh bình thường, Ứng Tân còn tưởng mình qua ải, mừng rỡ nghĩ thầm đừng nhìn anh hai thông minh thế, thật ra là một cậu ngốc bạch liên, cái kiểu "hàng to dùng sướng" đám con trai miệng nói ra rả mà anh còn không biết, dễ lừa quá, sau này phải để ý kỹ không để ai lừa anh mới được........
Mùa hè đến sớm, sáu giờ hơn Ứng Tân đã nghe thấy bên cạnh tiếng sột soạt cọ xát của quần áo, nghĩ đến hôm trước mình đã "hùng hồn tuyên bố", mơ mơ màng màng vươn một tay ra: "Anh ơi, chạy bộ hả? Cho em theo với."
Thiệu Thần quay đầu, nhìn cục bông nhỏ mắt còn chưa mở ra được, nắm lấy bàn tay kia, còn chưa kịp dùng sức đã thấy tay cậu trượt xuống như dòng nước, hơi thở cũng lại trở nên đều đặn.
Anh vươn ngón tay véo véo vành tai trắng nõn: "Không phải bảo muốn chạy bộ sao?"
Ứng Tân: "ZZZZZ......"
Thiệu Thần: "......"
Ứng Tân vẫn không nhúc nhích, bị đánh thức bực mình liền giở trò xấu cọ cọ mu bàn tay anh: "Anh ơi, buồn ngủ."
Thiệu Thần: "......"
Anh như bị điện giật rụt tay lại, vành tai đỏ lên.
Thôi vậy, cục bông nhỏ buồn ngủ thì cứ để cậu ngủ đi, dì Thôi bảo trẻ con ngủ nhiều, ngủ không đủ giấc không tốt cho cơ thể, Ứng Tân đúng là đang tuổi lớn, cần ngủ nhiều.
Vì thế ngày đầu tiên vận động theo lời tuyên bố hùng hồn của Ứng Tân đã phá sản dưới sự "dung túng" cố ý của Thiệu Thần.
Trên đường đi học, Ứng Tân nói năng hùng hồn: "Anh, sau này em muốn cùng anh dậy sớm chạy bộ, anh nhớ gọi em đấy."
Thiệu Thần liếc cậu một cái.
Tuy rằng anh không nói gì, nhưng cái liếc mắt đó đã truyền đạt rất nhiều nội dung.
Ứng Tân cứng họng: "Lần sau nếu em lại gọi không dậy, anh cứ đá em, đá không dậy nữa thì dội nước lạnh vào mặt em."
Hôm nay hai người mặc bộ đồng phục mới tinh đã giặt sạch phơi khô, xuống xe Thiệu Thần bảo cậu đứng ở bồn hoa bậc thang, anh ngồi xổm xuống xắn ống quần dài quá lên, giọng từ dưới truyền lên, hơi trầm thấp: "Tại sao nhất định phải chạy bộ cùng anh?"
"Bởi vì em muốn cao lên mà," Ứng Tân nói một cách đương nhiên: "Năm trước không cao chắc chắn là do ngủ nướng, năm nay siêng năng siêng năng nữa, biết đâu sang năm em không cần đi giày độn cũng cao bằng anh."
Hai người vừa trò chuyện vừa đứng khuất sau bụi hoa mà không hề hay biết dưới bóng cây râm mát bên đường, một đám học sinh dừng bước.
"Ủa, bên kia là ai vậy, nhìn quen quen."
"Học sinh giỏi nhất khối lớp mình đó, cô Trần bảo xếp chỗ theo thành tích, cậu ta chọn tận hàng cuối."
"Chắc cậu bị mù số rồi, nhìn kỹ cái mặt kia đi, là nhớ ra ngay ấy mà."
"Bọn họ đang làm gì thế, xích lại gần nhau vậy?"
"Không biết, trông thân mật lắm, chắc không định cho mình xem cảnh cấm trẻ em đâu nhỉ!"
"Vãi, đi đi đi, không phù hợp với trẻ em......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!