Chương 36: (Vô Đề)

Thiệu Thần ngẩn người.

Anh không cố ý nhớ số lượng nữ sinh, chỉ là nghe các bạn nam xung quanh bàn tán nên nhớ thôi.

Ứng Tân cũng nhận ra, Thiệu Thần đương nhiên không có khả năng cố ý đi nhớ, anh đã thấy là không quên được, rất có thể là nghe người khác nói. Cậu cũng không hiểu sao vừa rồi lại buột miệng thốt ra một câu ngớ ngẩn như vậy, chắc đầu óc có vấn đề.

Hai người cũng không để bụng chuyện nhỏ này.

Ứng Tân trở lại lớp, nhìn thấy tờ đăng ký thi vật lý trên bàn, cất vào túi, định về nhà hỏi Thiệu Thần sau.

Thi vật lý?

Trong thư phòng, Thiệu Thần đẩy tờ đăng ký trước mặt sang một bên: "Không hứng thú."

Ứng Tân giữ lấy bút của anh, ghé sát lại quan sát: "Thật sự không hứng thú hay là vì cô Trần không cho anh chuyển lớp, nên không thích đề nghị của cô ấy?"

Thiệu Thần dừng lại trả lời cậu: "Cả hai."

Ứng Tân mở bài tập toán của mình ra, ngồi đối diện chống má.

Người này nói chuyện luôn kiệm lời như vậy, Ứng Tân cố ý trêu anh nói nhiều hơn một chút, kéo dài giọng: "Cả hai, nói cách khác thật ra anh vẫn có chút hứng thú đúng không?"

Thiệu Thần liếc cậu một cái: "Không hứng thú lắm."

À, từ "không hứng thú" đến "không hứng thú lắm".

Ứng Tân nghĩ đến hồi bé chơi con ếch xanh dây cót, vặn một cái nhảy một bước, vặn một cái nhảy một bước, chẳng bao giờ chịu tự đi, giống như anh trai cậu chẳng bao giờ chịu dễ dàng nói ra lời trong lòng vậy.

Cậu đón lấy ánh mắt nghi hoặc của Thiệu Thần, lắc lắc đầu bút trong tay: "Có chút hứng thú cũng được mà, em không phải đến khuyên anh, mà là hỏi ý anh thôi. Thật ra cô Trần với trường nghĩ thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là anh cơ."

Đây cũng là ý nghĩ trong lòng cậu khi đáp ứng cô Trần.

Thiệu Thần khựng lại, đường môi khẽ nhúc nhích, ẩn ẩn có xu hướng cong lên, nhưng vì độ cong quá nhỏ nên khó mà nhận ra: "Không phải em rất nghe lời cô Trần sao, bây giờ cô ấy lại không quan trọng à?"

Vừa nãy cô Trần vừa bảo không thể chuyển lớp, Ứng Tân đã hùa theo ngay, chẳng khác nào con tốt tiên phong trong tay cô giáo, bảo đâu đánh đấy, đến cả anh trai ruột cũng phải đứng sang một bên.

Ứng Tân chớp chớp mắt: "Ai bảo, trong lòng em anh mãi mãi là số một, không ai thay thế được, nhất nhất nhất...... quan trọng nhất!"

Cậu ôm mặt nhỏ liên tục nói mấy chữ "nhất".

Thiệu Thần khóe miệng hoàn toàn không nhịn được nữa, khi cười còn có chút nếp nhăn trên mặt: "Đừng làm nũng."

Thấy anh cười, Ứng Tân như nhận được phần thưởng gì đó, cười hì hì ngồi thẳng người: "Cô Trần còn bảo thi vật lý đoạt giải có thể cho anh thêm điểm."

Thiệu Thần nhìn cậu đầy ẩn ý, vừa nãy còn nhất nhất nhất quan trọng, bây giờ lại "cô Trần", cái cục bông nhỏ này đúng là cậy mình đáng yêu mà qua mặt người khác.

Ứng Tân không hiểu sao anh đột nhiên lại trở về vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhìn anh dò xét, nghi hoặc có phải chỗ nào trên người anh mọc ra cái phễu không, chỉ cần hơi hé mở lòng là lại tuột mất xuống dưới.

Bị đôi mắt kia nhìn như lên án, Thiệu Thần khụ khụ: "Anh chỉ là thấy hứng thú với đề tài thi vật lý thôi, nhưng mấy thứ đó trên mạng có thể tìm được hết, không cần thiết phải đến tận nơi trải nghiệm một chuyến."

Cái lợi duy nhất của thi vật lý là được cộng điểm, nhưng điểm đó lại không phải cộng cho Ứng Tân, về điểm này với anh mà nói có cũng được không có cũng chẳng sao.

Ý nghĩ này anh chưa nói ra, Ứng Tân tự mình hiểu được.

Xem ra anh trai thật sự không muốn đi, Ứng Tân cũng không ép anh, buông đầu bút ra, nhanh nhẹn kẹp tờ đăng ký vào sách...... Vì lớp vì trường làm vẻ vang thì quan trọng, nhưng ý muốn của anh trai còn quan trọng hơn, chỉ đành xin lỗi cô Trần vậy.

Vui vẻ giải quyết xong một việc, hai người bắt đầu làm bài tập.

Ngày đầu tiên đi học, thầy cô giảng không nhiều, Ứng Tân chẳng tốn mấy công sức đã làm xong, liếc mắt sang sách giáo khoa của Thiệu Thần, chữ dày đặc, rất nhiều từ cậu không quen, dù sao cũng không phải sách cấp hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!