Chương 35: (Vô Đề)

Vừa vào phòng học đã bị ánh mắt toàn lớp khóa chặt, Ứng Tân khựng lại, hô lớn "Báo cáo".

Cô Trần đi theo vào giải thích mấy câu, cô chủ nhiệm lớp 6 vẻ mặt nghiêm túc cũng dịu lại, gật đầu nói: "Chỗ ngồi đã sắp xếp xong, em xem chỗ nào còn trống thì đi ngồi đi."

Ứng Tân gật đầu, nhanh chân đi về phía Cát Phàm, mái tóc xoăn mềm mại bị gió thổi nhẹ, khuôn mặt nhiễm chút ý thu sương sớm, gáy thấm chút mồ hôi mát lạnh, tỏa ra vẻ quyến rũ thanh thuần nhu mỹ độc đáo của riêng cậu.

"Oa, không hổ là hoa khôi, thật sự xinh đẹp quá."

"A a a ngọt ngào quá, tớ chịu không nổi!"

"Cậu chịu cái rắm, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, cấm cậu mơ tưởng nữ thần của tớ."

Mã Thanh thấy đám nam sinh làm trò hề, cậu ta học cùng lớp 1 với Ứng Tân, rõ ràng biết giới tính của cậu, cũng biết những người này đang ảo tưởng cái gì, có chút không chịu nổi: "Cái gì mà lung tung bậy bạ thế, vậy mà lại đi mơ tưởng một thằng con trai, hừ, đợi bọn họ biết chân tướng chắc chỉ ước gì thời gian quay ngược xóa bỏ đoạn ký ức này...... Còn nữa Ứng Tân, con trai mà mềm nhũn đến bị người ta hiểu lầm giới tính, quả thực mất hết mặt đàn ông chúng ta."

Nữ sinh thì không nói, Ứng Tân từ nhỏ đã quen với việc bị các bạn nữ "a a a nhỏ nhắn đáng yêu quá" hét chói tai xoa đầu bóp má, nhưng tại sao đám con trai đều dùng cái ánh mắt quỷ dị đó nhìn mình?

Trong lòng Ứng Tân có chút khó chịu.

Cậu hướng thẳng ánh mắt nghi ngờ về phía Cát Phàm: "Lúc tớ chưa đến có phải cậu đã nói gì không?"

Trong số những người cậu quen, Cát Phàm là người hay ba hoa nhất, thường thường người nhà còn chưa biết thì tin đồn về cậu ta đã bay đầy trời rồi.

Cát Phàm kêu oan: "Tớ nói gì được chứ, tớ cũng chỉ đến sớm hơn cậu nửa tiếng thôi mà, còn chẳng quen ai hết!"

Trời đất chứng giám, lần này thật không phải lỗi của cậu ta, cậu ta còn chưa kịp nhắc đến Ứng Tân, các bạn học hình như đều biết cậu rồi, thật là lạ........ Vậy bọn họ sao lại kỳ quái như vậy?

Ứng Tân thầm thì trong lòng, sau khi xác nhận ban cán sự và trách nhiệm của từng người, tiết đầu tiên trôi qua rất nhanh. Trong phòng học ồn ào náo nhiệt, cậu bóc lớp ni lông áo đồng phục mới, màu lam trắng ở cổ tay áo, tỏa ra mùi formaldehyde nhàn nhạt, phải giặt rồi mới mặc được.

Chỉ là hình như hơi nhỏ, so với cái của Cát Phàm ngắn hơn một đoạn lớn, cái của Cát Phàm là cỡ L.

Ứng Tân nhìn quanh một vòng, đa số các bạn nam đều mặc cỡ L, tệ nhất cũng là cỡ M, dù sao sau này còn cao lên, để lại đường sống.

Ứng Tân cầm áo đồng phục tìm đến ban cán sự mới được chỉ định, là một cậu bạn cao to: "Lớp trưởng, tớ muốn đổi áo đồng phục cỡ L."

Cậu bạn vươn cánh tay dài đi lấy gói snack trên bàn hai bạn phía sau, bị người bên cạnh huých vai, quay đầu lại, bỗng chốc ngẩn người.

Thiếu niên trước mắt mặc đồ trắng chỉnh tề, khí chất sạch sẽ nhu hòa, nghiêng cổ lộ ra làn da trắng nõn, ánh lên vẻ óng ánh như sứ, ánh mắt rất nhạt, đáy mắt in bóng hình cậu.

"Lớp trưởng?"

Ứng Tân giơ tay vẫy vẫy trước mặt cậu bạn: "Cậu hồn bay phách lạc đâu rồi đấy?"

Bàn tay trắng nõn vô tình trêu chọc dây thần kinh mẫn cảm của La Hạo Trí, cậu ta hoàn hồn, lại đột nhiên không kịp phòng ngừa bị đôi mắt cong cong đang cười kia làm cho ngọt ngào, một vệt hồng nhanh chóng lan từ tai xuống cổ, rụt tay lại suýt bị ghế làm ngã, vất vả lắm mới giữ vững thân hình, ấp úng nói: "Đây là dựa theo kích cỡ mà các bạn học điền vào nhóm lớp trước đây, mỗi người một cái.

Cậu, cậu không thích sao?"

"Đâu phải không thích," Ứng Tân lôi ra lịch sử trò chuyện trong nhóm lớp: "Tớ điền là cỡ L mà, đồng phục mặc cả năm, sau này tớ còn cao nữa, đến lúc đó đổi phiền phức."

Ánh mắt cậu bắn phá trên người lớp trưởng, người này tiết trước còn thoải mái hào phóng lên bục giảng thể hiện bản thân, cùng các bạn nam dưới lớp nói chuyện hài hước để mọi người bầu cậu ta làm lớp trưởng, hóa ra là cố gắng gượng gạo sao? Tính cách nhút nhát như vậy, nói một câu là đỏ mặt tía tai.

"Vậy vậy có lẽ lúc đăng ký nhầm rồi," cậu bạn bị đôi mắt sáng long lanh như nước kia nhìn đến càng thêm căng thẳng, thở hổn hển, tay chân không biết để đâu, gãi gãi lông mày: "Tớ lát nữa đi đổi cho cậu, cậu cậu cứ cầm cái này mặc tạm đi!"

Ứng Tân ngại làm phiền cậu bạn: "Không cần đâu, cậu nói cho tớ chỗ nhận đồng phục, tớ tự đi đổi là được."

"Không không phiền đâu," cậu bạn lắp bắp: "Người quản lý ở phòng hậu cần khó nói chuyện lắm, lát nữa tớ dẫn cậu qua đó, cậu tự đi đổi không được đâu."

Cảm ơn lớp trưởng, Ứng Tân trở về chỗ ngồi, trong lòng ngực bị các bạn nữ nhét đầy kẹo dưa hấu bánh mì sữa, đều là những bạn học quen biết từ mùng một, thường xuyên đút đồ cho cậu.

Ứng Tân có đi có lại, hỏi Cát Phàm xong mang bánh táo của cậu bạn chia một nửa cho các bạn nữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!