Chương 34: (Vô Đề)

Trường trung học cơ sở đảo Fiji, lớp 6* thứ hai.

*Lớp 6 trung học: khoảng 11 hoặc 12 tuổi. Lớp 6 thường là năm cuối cấp Tiểu học (

- Xiǎoxué) ở một số hệ thống, hoặc năm đầu cấp Trung học cơ sở (

- Chūzhōng) .

Vừa kết thúc việc chia lớp, các bạn học sinh nhận đồng phục mới và sách mới đang túm năm tụm ba xì xào bàn tán trong lớp học mới.

"Thật á? Hoa khôi lớp mình á?"

"Đúng đúng đúng, tôi thấy tên cậu ấy rồi."

"Oa, may mắn quá! Ở trường phụ trung* đã nghe danh rồi, chỉ có mấy tấm ảnh chụp trong lễ kỷ niệm trường tuồn ra thôi, xinh dã man. Tôi chuyển trường đến đây là vì cậu ấy đấy."

*Trường phụ trung (

- Fùzhōng): thường được dùng để chỉ trường trung học trực thuộc một trường đại học sư phạm hoặc một trường đại học lớn. Hiểu đơn giản, nó giống như một trường thực hành sư phạm hoặc một trường phổ thông chất lượng cao do trường đại học đó quản lý và hỗ trợ.

"Ha ha ha, vậy cậu cứ từ từ mà ngắm đi. Bọn con trai nhắc đến cậu ấy là ngơ ngác, bọn con gái nhắc đến cậu ấy là phát cuồng."

Mấy học sinh vừa tò mò vừa thấy kỳ lạ. Con trai thì không nói, con gái vậy mà cũng mê con gái á? Vậy người này đẹp đến mức nào chứ? Mấy cậu con trai không nhịn được thầm mong đợi, gãi đầu gãi tai, chỉnh cổ áo, lát nữa nhất định phải ra dáng đẹp trai nhất để gặp người.

Mấy bạn nữ ở hàng trước thấy phản ứng của bọn con trai, liếc nhau, che miệng cười khúc khích: "Mong chờ được gặp hoa khôi lắm hả?"

Mấy cậu con trai mặt đỏ bừng lên, giả bộ cool ngầu: "Cũng không nhiều lắm, chỉ một chút xíu thôi!"

Một cậu con trai khác chen lên: "Mấy cậu biết sở thích của cậu ấy không? Thích cái gì? Ghét cái gì?"

"Biết chứ," một bạn nữ cố tình nói lấp lửng: "Cậu ấy thích nhất người khác khen cậu ấy 'nhỏ nhắn đáng yêu', gọi cậu ấy là 'cục bông nhỏ', ghét nhất người khác nói cậu ấy 'lớn nhanh'..."

"Còn gì nữa không? Còn gì nữa không?" Càng nhiều người chen lên: "Nói nhiều vào, biết gì thì nói hết đi."

"Còn lại thì tự các cậu mò mẫm đi," bạn nữ kia bỏ lửng câu chuyện: "Dù sao thì mặc kệ các cậu ở đây mơ mộng thế nào, cũng không được xằng bậy trước mặt cậu ấy đâu đấy. Bằng không mấy 'vệ sĩ hộ hoa' bọn tớ không phải là tay mơ đâu."

Mấy cậu con trai không hẹn mà cùng rụt cổ lại. Mị lực của hoa khôi lớn quá, nhiều người ủng hộ thế cơ à.

Bọn họ thảo luận một hồi, người trong lớp dần dần đến đông đủ, chỉ còn hai chỗ trống.

----

Ứng Tân và Thiệu Thần xuống xe, chào tạm biệt ông Trương, vai kề vai đi về phía trường học.

"Anh, anh không giận em chứ?"

Giọng Ứng Tân có chút lo lắng, nghiêng đầu nhìn anh.

Vì thành tích và việc phân lớp mà hai người bị tách ra. Thiệu Thần vốn định cùng em vào lớp 6, để tiện chăm sóc, nhưng bị cô chủ nhiệm và Ứng Tân cùng nhau khuyên can, không thể không từ bỏ ý định này. Dù vẻ mặt cậu không lộ ra gì, nhưng sắc mặt có thể thấy rõ là lạnh băng hơn trước rất nhiều. Chiếc áo sơ mi trắng tinh càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng của cậu, khiến những bạn học đi ngang qua bị cái khí lạnh vô hình đó đẩy lùi ba bước.

Thiệu Thần vốn có chút khó chịu, âm thầm kìm nén sự bực bội vì không thể cùng lớp chăm sóc Ứng Tân. Nghe cậu hỏi vậy, cậu nhìn nhóc một cái. Mấy lọn tóc xoăn sau gáy Ứng Tân rủ xuống không nghe lời, lay động một mảng lớn gáy trắng nõn nà, khiến cái đoạn da thịt kia càng thêm trắng như ngọc, làn da nhóc con không bị rám nắng, lại mềm mại như nước.

Đôi mắt hạnh kia vẫn trong veo sáng ngời như hồi bé, tràn ngập hình bóng của anh.

Sự bực bội trong lòng Thiệu Thần bất giác tan đi hơn phân nửa, vẻ mặt dịu xuống: "Thôi vậy."

Dù sao mặc kệ Ứng Tân ở đâu, cậu đều sẽ để mắt đến nhóc con.

Ứng Tân thầm reo hò một tiếng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, anh trai cuối cùng cũng không giận nhóc nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!