Chương 32: (Vô Đề)

Tai Thiệu Thần đỏ ửng, vì bị em trai thấy được hình ảnh hồi bé của mình.

"Anh trai con cũng từ bé tí teo mà lớn bằng bây giờ đấy," ông cụ cười nói: "Bây giờ anh con vẫn là nhóc con thôi."

Ứng Tân: "......"

Cậu quay đầu nhìn Thiệu Thần, anh trai, nhóc con?

Ứng Tân chìm vào suy tư. Anh trai là nhóc con, vậy mình còn bé hơn anh hai thì là gì, bé tí teo không đáng kể à?

Không, chỉ bé một chút thôi.

Bức ảnh tiếp theo là Thiệu Thần tập đi, tay nhỏ bám vào hàng rào, trông chực ngã đến nơi. Đôi mắt tròn xoe như hạt nhãn nhìn thẳng vào ống kính, ngây thơ mờ mịt, nhưng lại sáng ngời lạ thường.

Rồi bức ảnh tiếp theo là cậu đã có thể tự mình uống sữa, ôm cái cốc uống một ngụm, quanh miệng dính một vòng bọt sữa.

"Hi hi, anh trai đáng yêu quá!"

Ứng Tân hai tay ôm mặt, nghiêng đầu áp sát vào album, hàng mi dài khẽ động đậy, đôi mắt cong cong, vẻ mặt bị vẻ đáng yêu của anh trai làm cho mềm nhũn.

Tai Thiệu Thần càng đỏ hơn.

Ứng Tân sốt ruột: "Ông ơi, lật tiếp đi ông ơi!"

Ông cụ cười ha ha rồi lật sang trang sau. Trang tiếp theo là ảnh toàn thân, Thiệu Thần còn đang tè dầm mặc quần yếm và tã giấy, cầm một quả nho dính nước từ đĩa hoa quả lên ngửi, rồi hắt xì một cái.

Thiệu Thần từ nhỏ đã ít nói, lúc còn bé tí đã thấy rõ tính cách cậu. Một khi đã tập trung vào việc gì thì rất khó phân tán sự chú ý. Đây là mấy tấm ảnh hiếm hoi tương đối hoạt bát, có thể thấy được sự thay đổi trên nét mặt cậu. Còn lại hoặc là đang ngủ, hoặc là tự chơi một mình, ngoan ngoãn vô cùng, chẳng khiến người lớn phải lo lắng.

Nhưng chỉ mấy tấm ảnh này thôi cũng đủ làm Ứng Tân thích thú, cậu ra sức giục: "Ông ơi, đằng sau còn nữa mà......"

Một bàn tay nhỏ ấn lên album.

Ứng Tân không hiểu chuyện gì, nắm lấy tay anh trai, sốt ruột nói: "Anh ơi, anh bỏ tay ra đi, che mất rồi."

Mặt Thiệu Thần đỏ như gấc: "Không xem!"

Cái album này chính cậu cũng mới xem lần đầu. Tã giấy thì thôi đi, vậy mà còn có ảnh không mặc quần nữa chứ... Cậu đứng bên phải, thấy được tấm ảnh phía sau, tất cả đều trần như nhộng, quả thực quá... quá mất mặt.

Ứng Tân nhoài người xem những gì dưới tay Thiệu Thần: "Ôi anh ơi, em chẳng thấy gì anh cả."

"Bài tập của em còn chưa làm xong," Thiệu Thần giữ chặt tay nhóc con: "Mình đi thôi."

"Không cần mà," Ứng Tân không chịu đi, ngón tay trắng nõn dựng thẳng lên: "Xem thêm một lát nữa thôi, một lát thôi mà."

Ngày thường Thiệu Thần đã nhượng bộ rồi, nhưng hôm nay cậu nói gì cũng không đồng ý, mặt lạnh như tiền: "Không được, đi ngay."

Ông cụ hiểu rõ mọi chuyện, chẳng bênh bên nào, vui vẻ xem hai đứa trẻ đùa nhau.

Mũi Ứng Tân lấm tấm mồ hôi, cậu thật sự rất muốn xem, bĩu môi mè nheo dụi vào người Thiệu Thần: "Anh ơi, anh ơi......"

Thiệu Thần cũng lấm tấm mồ hôi trên mũi, cậu thật sự không muốn Ứng Tân nhìn thấy những bức ảnh phía sau, nhưng trước sự tấn công mãnh liệt của nhóc con, một chữ "không" thế nào cũng không thốt ra được, cũng sốt ruột không kém.

Ứng Tân giống như một con lật đật, lắc lư qua lại, đột nhiên nhón chân hôn một cái vào má Thiệu Thần: "Anh trai tốt nhất, cho Ứng Tân xem một chút nữa được không?"

Lúc này thì không chỉ mũi Thiệu Thần đổ mồ hôi, lòng bàn tay cậu cũng bắt đầu ướt đẫm, trong đầu một mớ hỗn độn: "Được, được."

"Oh yeah!"

Ứng Tân vừa dứt tiếng reo, đã bị người ta giữ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!