Chương 31: (Vô Đề)

"Anh ơi, anh ơi, anh nhanh đến đây đi!" Còn chưa ra khỏi nhà vệ sinh đã nghe thấy tiếng cục bông nhỏ gọi oai oái. Thiệu Thần lau vội bọt nước trên mặt, đẩy cửa ra, lập tức bị một bàn tay nhỏ kéo đi, bước nhanh đến trước bức tường: "Anh ơi, anh xem này, em cao thêm rồi!"

Cục bông nhỏ kích động đến cả người run run, hai ngón tay đo ra một khoảng mười centimet, mắt hạnh tròn xoe, dường như bị tốc độ lớn nhanh của mình làm cho kinh ngạc: "Dài ra nhiều thế này cơ! Nhiều thế này cơ mà!"

-- Em giỏi quá đi!

Thiệu Thần nhịn không được cười: "Vậy chẳng mấy chốc em sẽ cao bằng anh thôi."

Ứng Tân lại lon ton chạy đến chỗ cũ, chân ngắn tay ngắn đo đi đo lại, ước gì bóc được cả mảng tường da kia mang theo người, để ai cũng thấy được sự thay đổi của mình. Khát khao một tương lai tươi đẹp khiến nụ cười nhóc con không ngừng nở rộng, vừa có chút đắc ý, lại có phần ngại ngùng.

"Bé ngoan, sao quần chưa mặc xong đã xỏ giày vào thế hả?"

Thím Thôi vừa bước vào cửa đã cảm nhận được không khí vui vẻ trong phòng, thế là trở thành người thứ hai được chia sẻ tin vui này, bị Ứng Tân kéo đến bên tường.

"Ôi chao, đúng thật này, cao thêm rồi."

Dì Thôi tận mắt chứng kiến, kinh ngạc dữ dội. Bị Ứng Tân nằng nặc đòi vẽ dấu, dù chỉ có mấy centimet thôi nhưng cũng lạ thường thật. Mới có một đêm mà Ứng Tân đã cao thêm rồi sao?

Đâu phải măng mọc sau mưa, cứ gặp gió là vươn.

Ánh mắt cô nhìn quanh, dừng lại ở đôi giày của Ứng Tân, chợt hiểu ra. Đôi giày này là giày độn đế trong mà! Cô vừa buồn cười vừa thấy thương, đoạn thấy Thiệu Thần nháy mắt với mình, ra hiệu "không được nói", không nhịn được bật cười, nuốt lại lời định nói, dỗ dành: "Ôi chà, chuyện vui lớn thế này phải ăn hai bát cơm để chúc mừng mới được."

Ứng Tân chống cằm, giọng sữa "dạ" một tiếng.

Cao thêm là thành người lớn rồi, phải ăn cơm nhiều nhiều mới được.

Đoàn người xuống lầu, vừa lúc gặp ông cụ Thiệu từ trong phòng đi ra, chống gậy, nghe thấy tiếng động liền nhìn về phía này.

Ứng Tân lập tức dừng bước, trốn sau lưng Thiệu Thần.

Thiệu Thần cúi đầu, thấy Ứng Tân rụt người lại. Đây không phải lần đầu tiên cục bông nhỏ trốn sau lưng cậu khi thấy ông nội. Trước đây Thiệu Thần không để ý lắm, chỉ cho là em nhút nhát, nhưng sự thật hình như không phải vậy.

"Ông ơi."

Thiệu Thần chào hỏi, tiến lên đỡ.

Dì Thôi nhanh hơn cậu một bước đỡ lấy ông, ý bảo Thiệu Thần dắt nhóc con đi. Cái thân hình bé tí của cậu, đỡ ông lão khéo lại làm mình ngã mất.

Hiếm khi cả nhà cùng nhau xuất hiện trên bàn ăn, mọi người cũng không chậm trễ thời gian, bữa sáng vẫn phong phú như mọi khi.

Hôm nay Ứng Tân phải đối phó với một cái xíu mại to hơn cả nắm tay nhóc một chút. Cậu "Aaa" há miệng thật to, khí thế thì có, cắn xuống thì xíu mại chỉ rách một chút da, mấy cái dấu răng thì thấy rõ mồn một. Ứng Tân l**m l**m răng, má phúng phính giật giật, nhai không khí, chẳng ăn được gì.

Dì Thôi khích lệ: "Bé ngoan, giỏi quá! Thêm một miếng nữa nào."

Ông cụ Thiệu nhìn hết thảy: "......"

Trẻ con hóa ra phải dỗ dành như vậy sao?

Lại nhìn sang Thiệu Thần ngồi bên cạnh, không hé răng một tiếng, xíu mại và bánh bao trước mặt đều ăn hết rồi, đang vừa húp cháo vừa chờ cục bông nhỏ. Chú ý thấy ánh mắt ông, cậu nghi hoặc buông thìa xuống.

Ông nội gắp cho cậu một cái xíu mại: "Ăn nhiều một chút."

Gen nhà họ Thiệu mạnh mẽ, đời sau toàn người cao lớn, không ai thấp hơn mét tám. Ông cao mét chín, Thiệu Mạnh Huy mét tám tám, Thiệu Thần tuy mấy năm trước dinh dưỡng không đủ, nhưng xem cái dáng vẻ và lượng cơm ăn này thì sau này chắc chắn cũng cao lớn.

Thiệu Thần đã no, nhưng cũng không nề hà gắp thêm một miếng, nói một câu "Cảm ơn ông", ba miếng là xong. Ứng Tân cuối cùng cũng xử lý xong cái xíu mại thứ hai. Thiệu Thần cũng không giục, tiếp tục thong thả húp cháo.

Ứng Tân vốn hơi sốt ruột, sợ muộn học, liếc nhìn anh trai một cái rồi mới thả lỏng.

Ăn no xong cái vẻ hưng phấn bị đè nén lại trào lên, vừa lên xe Ứng Tân đã hăng hái hô to: "Chú ơi, chú xem này!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!