Bánh trôi nhỏ?
Thiệu Thần biết đó là một thứ bảo bối đặc biệt của Ứng Tân, là cái máy ghi âm nhỏ, đến chính mình còn không được nghe ké, tìm kiếm một vòng sau phát hiện nó rớt vào trong một góc.
Phí Thư Thành mắt ngấn lệ, được cô giáo Vương nhẹ giọng dỗ dành cũng không thấy khá hơn, nhìn thấy Thiệu Thần lại gần theo bản năng lùi về sau, ai ngờ đối phương xem cũng không thèm xem cậu nhóc, chỉ tiến lên hai bước nhặt chiếc bánh trôi nhỏ lên, phủi phủi bụi trên mặt, cẩn thận kiểm tra không bị hư hại, rồi đưa lại cho Ứng Tân.
Ứng Tân quý trọng cất kỹ, kéo khóa cặp, đeo cặp sách nhỏ lên vai.
Cô giáo Vương đã nghe ngóng được sự tình từ mấy đứa trẻ ở đây, dẫn Phí Thư Thành đến xin lỗi.
Thiệu Thần vẫn mặc đồng phục trường khác, vừa nhìn đã biết không phải học sinh trường họ, hơn nữa mặt lạnh tanh đặc biệt khó gần. Phí Thư Thành là kẻ bắt nạt kẻ yếu, không dám nghênh ngang trước mặt cậu, thành thật xin lỗi.
"Lần trước cũng là cậu bắt nạt Ứng Tân?"
Trước đó Thiệu Thần không để ý, giờ đối mặt liền nhớ tới lần trước cô giáo Vương cho cậu xem video xin lỗi, chẳng phải là cái tên mập ú này sao.
Phí Thư Thành ấp úng không nói, trốn sau lưng cô giáo Vương.
"Các bạn nhỏ," cô giáo Vương hòa giải: "Chuyện lần trước Phí Thư Thành đã xin lỗi, Ứng Tân cũng đã chấp nhận rồi, bỏ qua hết đi. Hôm nay là Phí Thư Thành sai, sau này cô nhất định sẽ giám sát chặt chẽ em ấy, không cho em ấy đến gần Ứng Tân nữa."
Thiệu Thần liếc nhìn cô giáo một cái, không nói gì, rồi chuyển hướng nhìn các bạn nhỏ xung quanh. Cậu nhớ rất rõ, vừa rồi những người này cầm bánh trôi nhỏ của Ứng Tân, có người cười, có người ấn loạn, rõ ràng nhìn thấy Ứng Tân sốt ruột đến sắp khóc, cũng không chịu trả đồ cho nhóc con... Trước mặt cậu còn như vậy, ở những nơi cậu không nhìn thấy, bọn họ không biết còn bắt nạt Ứng Tân thế nào.
Ông Trương xoay vô lăng, xuống cầu vượt, xuyên qua những tòa nhà cao tầng san sát, nhìn kính chiếu hậu.
Từ trường mẫu giáo ra tới Thiệu Thần vẫn luôn im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Ứng Tân lắc lư hai chân ngắn nhỏ, dựa vào người Thiệu Thần, mái tóc xoăn nhẹ nhàng vểnh lên, đôi mắt chớp chớp nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đã quên hoàn toàn chuyện vừa rồi, với cậu chỉ cần ở bên cạnh anh trai, thì những chuyện khác đều là chuyện nhỏ, thoáng qua như mây khói.
Buổi tối, Thiệu Thần theo thường lệ đi tìm ông cụ Thiệu chơi cờ, lần này dắt theo Ứng Tân.
Qua chuyện ngày hôm qua và hôm nay, cậu cảm thấy cần phải luôn để mắt đến cục bông nhỏ, bằng không không biết lúc nào đã bị người khác bắt nạt, thế giới bên ngoài thật nguy hiểm.
Ông cụ Thiệu thấy vậy rất vui mừng, lại kê cho Ứng Tân một cái án thư nhỏ, bảo nhóc con mang sách lại đây ngồi bên cạnh xem.
"Ông nội," Thiệu Thần cầm một quân cờ đen, ánh mắt hơi hướng lên trên: "Ván này chúng ta thêm chút tiền thưởng đi!"
Hả?
Ông cụ Thiệu tử ngơ ngác: "Tiền thưởng gì cơ?"
Ông chơi cờ với Thiệu Thần luôn tùy ý, có thắng có thua, chưa từng có tiền thưởng, không biết cháu trai sao đột nhiên lại có ý tưởng này.
Thiệu Thần rũ mắt: "Có thắng có thua, đương nhiên phải có tiền thưởng."
Thiệu lão gia tử cảm thấy ngạc nhiên.
Đứa cháu nhỏ nhà ông còn bé chỉ muốn hưởng thụ vật chất tầm thường luôn là vấn đề khiến ông đau đầu, thế mà bây giờ lại vòi tiền thưởng sao?
-- Đây chính là lần đầu tiên cháu ngoan mở miệng đòi hỏi.
Tinh thần ông phấn chấn: "Con nói đi, muốn tiền thưởng gì?"
Ông đã hạ quyết tâm muốn thua ván này.
Thiệu Thần liếc mắt về phía Ứng Tân, cục bông nhỏ đang ngồi ngay ngắn bên án thư, tay ôm một quyển sách, ánh mắt trong sáng, thỉnh thoảng gãi gãi má. Không quen mặt chữ nên tự dùng bút chì khoanh tròn lại, đợi lát nữa sẽ hỏi anh trai, phát hiện ánh mắt cậu nhìn mình, đôi mắt lập tức biến thành vầng trăng non ngọt ngào.
"Nếu con thắng, ông nội đáp ứng con một chuyện."
Thiệu Thần cũng khẽ cười với ông, quay đầu lại: "Nếu con thua, con cũng đáp ứng ông nội một chuyện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!