Chương 29: (Vô Đề)

Hai chữ "ngồi tù" thốt ra từ miệng một đứa bé thơm sữa thực sự gây chấn động lòng người.

Mấy người bảo vệ ý đồng loạt chuyển sang nhìn Tiền Dục Kiệt, trong mắt ai nấy đều là vẻ không thể tin nổi. Cậu chủ nhỏ à, sao cậu lại có thể dọa nạt con nhà người ta như thế.

Tiền Dục Kiệt chẳng hề để ý, nhanh tay lẹ mắt kéo Ứng Tân ra sau lưng giấu đi. Cậu chỉ nghe thấy cục bông nhỏ gọi Thiệu Thần là "anh trai". Tuyệt đối không ngờ cái tên Thiệu Thần ngoài thành tích ra chẳng có gì đáng ưa lại có một đứa em trai xinh xắn như vậy.

Cậu ta ghen tị rồi.

Thiệu Thần không nhịn được nữa: "Cậu làm gì đấy, Ứng Tân là em trai tôi."

"Bây giờ là của tôi," Tiền Dục Kiệt giống như một con gà mái già ấp trứng không cho ai tới gần mình. Thấy rõ vẻ giận dữ trên mặt Thiệu Thần, cậu ta đảo mắt: "Nó phạm lỗi, tôi muốn dẫn nó về, đợi nó nhận ra lỗi của mình mới thả nó về."

"Đừng hòng," Thiệu Thần một lời bác bỏ: "Ứng Tân không bao giờ phạm lỗi."

Dù có phạm lỗi cậu cũng phải mang em ấy về, sao có thể để bé con đi với người khác.

Một bàn tay nhỏ bé tủi thân thò ra từ dưới hai cánh tay của Tiền Dục Kiệt, nắm chặt lấy vạt áo Thiệu Thần.

Thiệu Thần nắm lấy bàn tay nhỏ của Ứng Tân, một tay kéo nhóc con về phía mình: "Ngoan, chúng ta về nhà."

Tiền Dục Kiệt tức giận giữ chặt lấy tay còn lại của Ứng Tân: "Không được, nó lén lút cho chó tôi ăn, đừng tưởng cứ thế mà đi... Cục bông nhỏ kia, mày nói mày sai hay không sai?"

Chú chó Samoyed bị bỏ rơi nãy giờ chạy tới chạy lui bên chân mấy người, đâu đâu cũng là mùi quen thuộc, khiến nó đặc biệt hoạt bát.

Ứng Tân có chút do dự, chột dạ cúi đầu: "Xin lỗi, em sai rồi."

Thiệu Thần: "..."

Cậu lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiền Dục Kiệt: "Là chó nhà cậu tự chui vào nhà tôi, Ứng Tân thấy nó đáng thương mới cho chút đồ ăn. Muốn trách thì chỉ có thể trách chó nhà cậu, cậu còn nói bậy bạ nữa, tôi cho Boer cắn chết nó."

Nhắc đến Boer, liền nhớ tơi luôn luôn có một chú chó con Vệ Tư Lâm run rẩy.

Lần này bọn họ tìm người cũng mang chó theo ra ngoài. Nghe thấy Thiệu Thần gọi mình, nó hưng phấn "gâu gâu" sủa liên tục, mặc kệ sợi xích đang kéo cổ nó ra sức đi về phía trước, cứ thế chen tới trước mặt mọi người.

"Gâu gâu!"

Chú chó Samoyed sợ hãi kêu to, kẹp chặt đuôi chui vào bụi cỏ.

"Tiểu Bạch."

Tiền Dục Kiệt đuổi theo hai bước, thấy có bảo vệ chạy nhanh hơn mình. Nghĩ đến Ứng Tân, vội vàng vòng trở lại, lại phát hiện hai người đã đi xa, cả hai đầu đều không vớt được, tức giận đến giậm chân tại chỗ: "Nó dọa chó của tôi chạy mất, còn mang em trai cục bông của tôi đi nữa... Không được, tôi phải đi đoạt lại!"

Mấy người bảo vệ: "..."

Xin cậu nói lý một chút, đó là em trai nhà người ta. Khi nào thì thành nhà cậu, thì vẫn là danh không chính ngôn không thuận, cái danh nghĩa này đâu phải cứ muốn là được.

Chỉ là cậu chủ nhỏ quen thói tùy hứng, bọn họ cũng quen rồi. Một bên đi theo sau cậu chủ nhỏ, một bên báo cáo tình hình ở đây cho gia chủ.

Thiệu Thần đang dẫn người trở về biệt thự, hoàn toàn không biết cục bông nhỏ nhà mình lại bị nhớ thương.

Ứng Tân được một đám người vây quanh hỏi han ân cần. Lên lầu thay quần áo tắm rửa xong, Thiệu Thần kiểm tra khắp người nhóc con không thấy vết thương hay bầm tím, lúc này mới yên lòng. Lại tết cho cục bông nhỏ một cái bím tóc, trên mặt cuối cùng cũng nở nụ cười.

Ứng Tân há miệng th* d*c, len lén liếc nhìn Thiệu Thần, thấp thỏm hỏi: "Anh ơi, em thật sự sẽ không bị chú cảnh sát bắt đi ngồi tù sao?"

Thiệu Thần: "..."

Lão quản gia "phụt" một tiếng phì cười, từ chỗ mấy người bảo vệ biết được đầu đuôi câu chuyện. Ông chỉ cảm thấy Ứng Tân đáng yêu vô cùng. Bỗng nhiên nghe nói có người đến thăm, ông dặn người trông chừng hai chú chó con, rồi tự mình xuống lầu giải quyết.

"Đương nhiên là không rồi," Thiệu Thần bế Ứng Tân lên ghế của mình, nhét vào miệng nhóc con một miếng bánh đậu xanh: "Người kia lừa em đấy, cậu ta chỉ muốn dọa em thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!