Người tuyết?
Mắt Ứng Tân sáng lên, vì mùa đông lạnh, nhóc con thường xuyên ốm, ông nội cấm nhóc con ra ngoài, mỗi lần đi bệnh viện đều bọc nhóc con như kén tằm, đừng nói là tiếp xúc với tuyết, mỗi lần thấy các bạn nhỏ khác nặn người tuyết, nhóc con đều rất ngưỡng mộ.
Nhóc con ngơ ngác, bị Thiệu Thần cho là đang do dự, nghĩ rồi nói: "Nặn hai người.""!"
Ứng Tân lập tức đồng ý, nhón chân ghé tai Thiệu Thần nói ước nguyện của mình: "Em muốn cao lên, cao bằng anh."
Thiệu Thần: "..."
Cao lên?
Không ngờ lại là ước nguyện này.
Cậu không kìm được mà nhìn chiều cao của Ứng Tân, cảm thấy, khó khăn không hề nhỏ.
Ứng Tân được chấp thuận, ăn xong cầm bánh bao dì Thôi đưa, ngồi xổm bên đường xem các chú dọn tuyết. Các công nhân nghe theo chủ nhà, dồn tuyết lại, dùng xẻng nén chặt, dần dần tạo thành hình hai người tuyết, dì Thôi lấy mũ đỏ và cà rốt để trang trí cho người tuyết.
Ứng Tân bây giờ nhìn thấy gì cũng muốn so sánh, đứng cạnh người tuyết, phát hiện chỉ cao đến vai người tuyết, không kìm được mà vươn tay sờ đầu người tuyết: "Chào các bạn, mình là Ứng Tân, các bạn tên gì?"
Người tuyết: "..."
Ứng Tân hòa nhã nói: "Người đứng bên kia là anh trai mình, tên là Thiệu Thần."
Người tuyết: "..."
Họ không nói gì, Ứng Tân liền tự quyết định: "Anh cao lớn, anh là anh Tuyết, còn em nhỏ bé, em là em Tuyết."
Thấy nhóc con trò chuyện với người tuyết, dì Thôi buồn cười, mang ghế nhỏ ra cho Ứng Tân ngồi, kéo Thiệu Thần đến, chụp ảnh cho hai anh em cùng người tuyết... Ứng Tân nhỏ con, áo khoác lông vũ màu vàng nhạt che kín ghế, mũ len vàng và khăn quàng đỏ càng làm nổi bật khuôn mặt trắng trẻo... Giống hệt người tuyết bên cạnh.
Ông Trương đến đón bọn trẻ, đi ngang qua, nhìn thấy một cục tròn vo, thuận tay đội mũ lên đầu nhóc con.
Ứng Tân: "?"
"Ha ha ha..."
Các công nhân không nhịn được cười.
"Ôi chao, lỗi chú lỗi chú !"
Ông Trương lúc này mới phát hiện ra, vội vàng đội lại mũ, bế nhóc con lên: "Chú không cố ý, bé con à, cháu thấp quá, nếu cháu cao bằng cậu chủ nhỏ, chú sẽ nhận ra ngay."
Ông Trương cười với nhóc con, nhóc con vùng vẫy muốn xuống đất.
Thiệu Thần mang cặp sách cùng Ứng Tân lên xe, thấy nhóc con vẫn buồn rầu, an ủi: "Cao lên không phải chuyện một hai ngày, em có thể ước mỗi tối."
Mỗi ngày cao một chút, chắc chắn sẽ có hiệu quả.
Nếu không được, cậu sẽ nhét miếng lót vào giày của Ứng Tân, ông Trương vẫn làm thế mà.
Ông Trương đang lái xe đột nhiên thấy lạnh sống lưng, có cảm giác như bị ai đó nhắm đến.
Mùa đông da dễ nứt nẻ, dì Thôi bôi kem dưỡng da thơm ngát cho Ứng Tân, đến gần là ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng, Cát Phàm quay đầu lại, mắt trợn to: "Cuối cùng cậu cũng đến rồi, Ứng Tân!"
Ứng Tân bị cậu bạn ôm chầm, vất vả lắm mới đứng vững, giải thích lý do vắng mặt.
"Tớ biết tớ biết, cô Vương nói rồi."
Cát Phàm kéo cậu bé đến bảng danh sách trên tường, chỉ vào: "Ứng Tân, cậu xem này, cậu sẽ hát cùng bọn tớ, bọn tớ tập hai ngày rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!