Chương 25: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Thiệu Mạnh Huy đúng hẹn đến biệt thự, Ninh Nhã Văn ở lại bệnh viện chăm sóc hai đứa trẻ.

Thiệu Thần cảnh giác với bà ta.

Ninh Nhã Văn bưng khay trái cây đến, cậu dang hai tay kéo Ứng Tân ra sau lưng mình.

Vệ Tư Lâm nhìn Ứng Tân bị đẩy ra trước mặt mình, nghĩa khí không thể chối từ, làm ra hành động gà mẹ bảo vệ gà con.

Ninh Nhã Văn: "..."

Thiệu Thần cảm thấy mình là nguyên do khiến bé con bị bệnh nên đâm ra chán ghét bà ta, nhưng còn Vệ Tư Lâm, thằng nhóc thối tha này, hùa theo làm gì?

Bà ta vươn tay túm lấy cháu trai: "Con ăn no rồi phải không, ăn no rồi thì đừng có động vào mấy trái cây này."

"A! Tai con... tai con, dì ơi, đau!"

Vệ Tư Lâm nhón chân, theo động tác của Ninh Nhã Văn mà thả lỏng tai mình.

Thấy Thiệu Thần không thích mình, Ninh Nhã Văn không muốn bị ghét thêm nữa, dặn dò bọn trẻ có gì thì gọi rồi rời đi.

Sau khi bà ta đi rồi, Thiệu Thần lấy quả nho chín từ khay trái cây, bóc vỏ rồi đưa đến miệng Ứng Tân.

Ứng Tân thích vị ngọt, trái cây yêu thích nhất là nho, đặc biệt là loại "mắt mèo" có đôi mắt giống cậu bé, to tròn và sáng, trong suốt như mã não, vị ngọt ngào tan chảy, ngọt ngào thấm vào tim.

Vệ Tư Lâm xoa xoa tai, cũng bắt chước bóc một quả nho, vừa định ăn thì thấy động tác của Thiệu Thần, cậu nhóc liền đưa quả nho đến trước mặt Ứng Tân.

Ứng Tân há miệng cắn một miếng, mới phát hiện người đút cho mình là Vệ Tư Lâm, nhóc con vừa ngậm nho vừa nói cảm ơn.

Thiệu Thần quay người đi.

Vệ Tư Lâm rụt cổ, chuẩn bị tinh thần bị mắng, ai ngờ Thiệu Thần chỉ nhìn cậu nhóc một cái, không nói gì.

Vệ Tư Lâm thở phào, lại thử đút nho cho Ứng Tân.

Thiệu Thần vẫn không mắng cậu nhóc, thậm chí còn chờ đợi.

Thái độ ngầm đồng ý của Thiệu Thần khiến Vệ Tư Lâm phấn khích, cậu nhóc cảm thấy vui sướng chưa từng có, lớn tiếng gọi: "Anh!"

Thiệu Thần giật mình.

Quả nho rơi xuống sofa lăn hai vòng, Vệ Tư Lâm nhanh tay lẹ mắt nhặt lên, nhét vào miệng Ứng Tân.

Thiệu Thần không kịp ngăn cản, chỉ thấy hai đứa trẻ một người đút vui vẻ, một người ăn ngon lành.

Thiệu Thần: "..."

Vệ Tư Lâm lắc lư như con lật đật, họ làm hòa rồi đúng không, chắc chắn là vậy, anh nhóc không mắng cũng không trừng mắt với nhóc nữa.

Hì hì...

Sự phấn khích của Vệ Tư Lâm lan sang Ứng Tân, sau một hồi vật lộn với quả nhãn, nhóc con cuối cùng cũng bóc được phần thịt quả trong suốt, đưa vào miệng Thiệu Thần.

Hai người đút cho nhau ăn, chẳng mấy chốc đã no căng.

Buổi chiều bác sĩ đến, muốn đưa Thiệu Thần đi kiểm tra sức khỏe.

Thấy sắp phải tách khỏi Ứng Tân, Thiệu Thần vô cùng lo lắng. Ông nội không có ở đây, dì Thôi và ông Trương đều sợ mẹ cậu, cậu chỉ có thể giao nhiệm vụ cho người duy nhất hiện tại đứng về phía Ứng Tân và dám đối đầu với Ninh Nhã Văn.

"Trông chừng Ứng Tân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!