Chương 22: (Vô Đề)

Vì vết bầm trên cổ được chườm lạnh mấy tiếng, hôm sau Ứng Tân tỉnh dậy đã sốt hâm hấp, ốm yếu không muốn ăn gì. Dạ dày trẻ con yếu ớt, bác sĩ gia đình không cho nhóc con uống thuốc, chỉ dán miếng hạ sốt lên trán.

"Vết bầm trên cổ vẫn chưa tan," bác sĩ gia đình nói, "Sau 24 tiếng chườm lạnh, hôm nay chườm nóng một chút."

Y tá bận rộn làm theo lời bác sĩ.

Thiệu Thần thuần thục cầm súng đo nhiệt độ đo cho Ứng Tân. Nhóc con ngoan ngoãn dựa vào đầu giường, mặt vẫn còn tái, nghe tiếng chuông dưới lầu, nhỏ giọng nói: "Anh ơi, anh sắp muộn học rồi."

Mọi khi giờ này hai anh em đã lên xe rồi.

Thiệu Thần chăm chú ghi nhiệt độ: "Hôm nay anh nghỉ."

Chú Trương đứng ở cửa ngó nghiêng, cầm điện thoại ra ngoài.

Thiệu Mạnh Huy biết tin này, quay về phòng ngủ tiếp.

Ninh Nhã Văn chặn trước mặt hắn, liếc nhìn camera trên hành lang, nhỏ giọng thêm mắm dặm muối kể lại chuyện tối qua, muốn hắn thấy nguy cơ, chỉ tốt với Thiệu Thần là vô ích, hai người phải hợp sức.

Nhưng Thiệu Mạnh Huy chẳng hiểu ý bà ta, nói qua loa: "Trẻ con phạm lỗi thì phải phạt, đổi lại là tôi thì không chỉ phạt, còn phải đánh cho nó chừa thói hư."

Ninh Nhã Văn khựng lại, nhận ra điều gì: "Đánh? Anh chỉ giỏi nói mồm, anh động vào một sợi tóc của Thiệu Thần thử xem?"

Thiệu Mạnh Huy theo phản xạ muốn cãi, chợt nghĩ ra điều gì, im lặng, nói mỉa: "Thiệu Thần có phạm lỗi đâu mà tôi đánh nó? Cô đừng cản đường, xéo đi."

Ninh Nhã Văn nhìn bóng ông ta đi khuất, như đang suy tính điều gì.

Biết anh trai ở nhà với mình, Ứng Tân vui lắm, nhưng lại lo thành tích của anh, nhỡ không theo kịp thì sao, sẽ bị bố mẹ mắng.

Dì Thôi biết chuyện, nói nhóc con lo thừa: "Thiếu gia học nhanh hơn chương trình ở trường nhiều rồi, ông cụ Thiệu cho cậu ấy đi học mỗi ngày là để cậu ấy vui vẻ với bạn bè, kết thêm bạn."

Ứng Tân cái hiểu cái không.

Nhóc con biết anh trai chỉ ở trong thư phòng, không thích ồn ào. Nhóc con thấy cũng tốt, có thể yên tĩnh làm việc, nhưng mọi người lại không nghĩ vậy... Ứng Tân nghĩ nếu mình là bạn của anh trai thì tốt rồi, có thể cùng anh trai đọc sách, ông Thiệu cũng không lo anh trai không có bạn.

Tiếc là mình là em trai, không thể làm bạn.

Đúng lúc này, nhóc con thấy ở cửa có cái đầu đang nhìn vào, hơi giống Vệ Tư Lâm, nhưng nhìn kỹ lại thì không thấy nữa, tưởng mình hoa mắt.

Bên kia, lớp chồi 1 trường mẫu giáo quốc tế Prince náo loạn, Thiệu Thần, người quản lý kỷ luật trừ điểm, lại không đến.

Quyền lực rơi vào tay Tiền Dục Kiệt, người hay gây rối, chỉ một buổi sáng đã xử oan mấy vụ, khiến các bạn nhỏ oán than.

Tiền Dục Kiệt bị mấy bạn nhỏ kiện cáo vây quanh, quần còn chưa kéo lên đã bị mọi người ồn ào dồn trong nhà vệ sinh, tức giận ném vở xuống đất: "Có giỏi thì đợi ngày mai Thiệu Thần về, các cậu đi tìm cậu ấy mà kiện."

Không khí im lặng, các bạn nhỏ lập tức im thin thít.

Thiệu Thần không thèm nghe họ kể lể "oan tình" gì, dám phiền cậu đều bị ăn đòn, ai cũng sợ cậu .

Tiền Dục Kiệt hừ một tiếng, nhặt vở lên: "Các cậu chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu, tôi sắp điên đầu rồi."

Về lớp, Tiền Dục Kiệt vẫn cúi đầu nghịch gì đó, bạn cùng bàn nhắc nhở: "Cô giáo đến."

Tiền Dục Kiệt ừ một tiếng, vẫn không ngẩng đầu, bạn cùng bàn liếc nhìn, thấy cậu nhóc đang xem camera trong nhà, một chú chó lông trắng đang chạy tới chạy lui trên màn hình.

Cậu bạn không nhịn được ghé lại: "Chó nhà cậu à? Nhỏ nhắn đáng yêu quá, lần sau mang đến trường chơi nhé."

Tiền Dục Kiệt một mực phủ nhận, thu điện thoại, lần trước mang chó đi khám, bác sĩ thú y nói không có vấn đề gì.

Mấy ngày sau, chó lại có biểu hiện biếng ăn, đổi bệnh viện khác vẫn nói chó rất khỏe mạnh, có thể có người khác cho chó ăn, ngày thường nên chú ý, không loại trừ khả năng có người muốn trộm chó đi bán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!