Chương 17: (Vô Đề)

Ứng Tân chớp mắt, hơi ngơ ngác.

Vệ Tư Lâm nhìn kỹ, thấy đối diện là một cậu bé tóc xoăn, lông mi dài rủ xuống che bóng mắt, làn da trắng như tuyết, giống hệt búp bê Tây.

Bị cậu bé mắt to đáng yêu này làm choáng váng, cơn giận buổi sáng của cậu nhóc tan biến hơn nửa, không thèm hỏi thân phận đối phương, mở miệng mời: "Đi chơi không, tao dẫn mày đi chơi."

Thiệu Thần đợi mãi không thấy Ứng Tân quay lại, ra ngoài tìm, vừa lúc thấy Vệ Tư Lâm đang kéo tay Ứng Tân, cậu giận tím mặt, tiến lên hất tay cậu nhóc kia ra, nhặt cuốn sách rơi trên đất.

Ứng Tân vội vàng trốn sau lưng cậu.

Thiệu Thần lạnh mặt hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"

Phong thủy luân chuyển, lần này đến lượt Vệ Tư Lâm á khẩu không trả lời được.

Cậu nhóc thấp hơn Thiệu Thần một cái đầu, chiều cao không bằng, hơn nữa lần trước bị đối phương dọa đến tè ra quần, có bóng ma tâm lý, vừa nhìn thấy mặt cậu liền thấy sợ, nhưng không muốn mất khí thế, ngoan cố cãi: "Mắc mớ gì anh phải lo, tôi thích ở đâu thì ở."

Ứng Tân nhìn Thiệu Thần mặt lạnh băng, lại nhìn Vệ Tư Lâm hung dữ, không hiểu sao họ trông như sắp đánh nhau đến nơi..... Cô giáo nói đánh nhau là không tốt.

Bé con tóc xoăn từng bị bắt nạt vội vàng che trước mặt anh trai.

Thiệu Thần còn tưởng nhóc con muốn ra mặt, kéo nhóc con về.

Vệ Tư Lâm rất giống Ninh Nhã Văn, đặc biệt là cái tính này, dễ làm Thiệu Thần nhớ lại ký ức đêm sinh nhật bị Ninh Nhã Văn chế giễu, không muốn ở cùng cậu nhóc nữa, dắt Ứng Tân rời đi.

Ninh Nhã Văn rửa tay xong, ở chỗ cầu thang nhìn thấy cháu ngoại nhìn chằm chằm cuối hành lang, mắt trợn trừng như gà chọi thua cuộc, kỳ lạ hỏi: "Lâm Lâm, sao còn chưa xuống?"

Vệ Tư Lâm liếc nhìn bà ta, hậm hực xuống lầu.

Sau bữa trưa, biết họ muốn đi nhà kính trồng hoa chơi, dì Thôi giao cho một nhiệm vụ, là hái một ít hoa hồng về, chiều làm bánh hoa tươi cho họ.

Ứng Tân vui vẻ nhận nhiệm vụ, thay bộ quần áo liền thân màu xanh giống Thiệu Thần, đi vào nhà kính.

Vừa vào đã bị hoa khắp nơi làm choáng ngợp.

Vì nhiệt độ thích hợp, nhiều loại hoa không thể nở vào mùa đông đều đang nở rộ, hơn nữa đúng mùa, biển hoa đủ màu sắc trải rộng trên hai sườn đồi nhỏ, hương hoa xộc vào mũi, khiến người ta vui vẻ thoải mái.

Bé con tóc xoăn vác giỏ nhỏ, xuyên qua biển hoa, như một chú ong mật chăm chỉ hái mật.

Thiệu Thần cầm cuốc nhỏ theo sau, thỉnh thoảng xới đất cho hoa cỏ ven đường, bón chút phân, sau đó ghi lại lượng dùng và quy trình.

Việc này cậu làm quen rồi, cũng không thấy có gì.

Ứng Tân lại vẻ mặt sùng bái: "Anh trai giỏi quá!"

Biết làm nhiều bài khó như vậy, trồng được nhiều hoa đẹp như vậy, là người giỏi nhất mà cậu bé từng gặp.

Công nhân dẫn đường cười nói: "Đương nhiên rồi, thiếu gia là thiên tài mà."

Nhưng nói xong lại thấy Thiệu Thần mặt lạnh tanh, dường như không thích danh hiệu "thiên tài" này, nên im miệng.

Ba người vào vườn trồng hoa hồng, công nhân giới thiệu tên các loại hoa hồng: "Đều là hoa hồng ăn được, yên tâm hái nhé."

Sau đó giảng giải những điều cần chú ý khi hái hoa hồng và tự mình làm mẫu.

Thiệu Thần sợ Ứng Tân bị gai hoa làm đau, chỉ cho nhóc con hái ba bông.

Ứng Tân hái xong bông thứ tư vẫn muốn hái tiếp, bị Thiệu Thần giơ ngón tay bị gai đâm ra, nghiêm túc ra hiệu không được.

Đã chảy máu rồi, dù công nhân kịp thời lấy băng cá nhân dán lại, Thiệu Thần vẫn cảm thấy mình sơ ý, sau khi hái xong bông thứ ba nên bắt bé con dừng lại, không thể vừa nũng nịu là nhượng bộ, cậu nên kiên trì nguyên tắc của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!