Chương 16: (Vô Đề)

Dì Thôi nghẹn lời, trước sinh tử mọi người đều bình đẳng, ai mà dám chắc được.

"Nhất định sẽ khỏi."

Không đợi dì trả lời, Ứng Tân làm động tác xâu kim, lẩm bẩm: "Giống như vậy, bù vào là khỏi thôi."

Đồ chơi gấu bông bị rách của cậu bé đều được vá như vậy.

Dì Thôi: "..."

Tuy rằng "bù" này không phải "bù" kia, nhưng thế giới của trẻ con đơn giản như vậy, đen là đen trắng là trắng, thiếu gì bù nấy, nếu bù hết vào chẳng phải sẽ khỏi sao?

Dì cười gật đầu.

Ứng Tân yên tâm, quyết định lát nữa sẽ nói tin tốt này cho anh trai, ông nội chỉ cần bù đắp lại cơ thể là sẽ khỏi, như vậy anh trai sẽ không phải buồn rầu nữa.

Nhưng khi Thiệu Thần trở về thì Ứng Tân đã ngủ rồi, bé con tóc xoăn ngủ không yên, trong lòng ôm chiếc máy ghi âm tròn vo như bánh trôi, mông vểnh lên gối, có thể thấy là đã trải qua một cuộc đấu tranh với cơn buồn ngủ, không chống cự được nên ngủ thiếp đi.

Vì có chuyện giấu trong lòng, hôm sau Ứng Tân tỉnh dậy rất sớm.

Khi mở mắt ra, trời còn chưa sáng, ngoài cửa sổ tối đen như mực, mây đen giăng kín, dường như sắp có mưa to.

Ứng Tân lần đầu tiên tỉnh dậy sớm hơn anh trai, tìm thấy chiếc máy ghi âm nhỏ trong chăn tự chơi một lát, càng chơi càng tỉnh táo, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động, cậu bé nhìn bức màn đang đóng chặt, đột nhiên, một tiếng sấm rền vang vọng đất trời, khiến Ứng Tân run lên, bất an nhìn Thiệu Thần ở ngay bên cạnh... Mưa to ập xuống, rào rào đập vào cửa sổ

-- như có rất nhiều người đang ném đá vào kính, ngay bên tai, cả thế giới im lặng đến mức chỉ còn tiếng mưa rơi, khiến người ta bất an, đột nhiên sinh ra cảm giác cô độc.

Ứng Tân có chút sợ hãi, không nhịn được tiến lại ôm lấy cánh tay Thiệu Thần, tay nhỏ s* s**ng trên mặt cậu, lo lắng gọi một tiếng: "Anh ơi..."

Thiệu Thần ngủ rất say, đồng hồ sinh học của cậu chưa đến lúc, lúc này là giấc ngủ sâu, không cảm nhận được gì từ thế giới bên ngoài.

Ứng Tân lại sợ hãi gọi một tiếng, không nhận được phản hồi, tình trạng một mình khiến cậu bé có chút sợ hãi, xem xét hơi thở của Thiệu Thần, cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào mu bàn tay, lại một tiếng sấm nổ vang, bé con tóc xoăn nhấc cánh tay anh trai lên vùi đầu vào, run rẩy.

Trong giấc mơ, Thiệu Thần xoay người, vừa lúc ôm bé con tóc xoăn vào lòng, tiếng tim đập "thình thịch" át đi tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Trong mũi toàn là mùi hương quen thuộc của anh trai, được sự ấm áp và cảm giác an toàn bao quanh, Ứng Tân cuối cùng cũng từ từ thả lỏng tinh thần, cơn buồn ngủ ập đến, ngáp một cái rồi ngủ tiếp.

Sáng sớm, Thiệu Thần tỉnh dậy, phát hiện mình bị Ứng Tân ôm chặt cứng, không động đậy được, như một cái cây bị phong ấn, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của bé con ở ngay bên cạnh, bị hàng mi cong vút kia thu hút tầm mắt. Không hề hay biết Ứng Tân đã tỉnh từ lúc nào, cho đến khi vai bị chạm nhẹ mới hoàn hồn.

Nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Ứng Tân: "Anh ơi, ở đây có một con sâu róm."

Thiệu Thần cúi đầu phát hiện cổ áo bị mở rộng, lần đầu tiên ăn mặc lôi thôi như vậy, tai lập tức đỏ lên, xoay người ngồi dậy cài lại áo ngủ xộc xệch: "Không phải sâu, là vết sẹo."

Quản gia dẫn người giúp việc vào nhà, đã nghe thấy hai đứa trẻ đang lầm bầm bàn luận điều gì đó.

Bé con tóc xoăn: "Vết sẹo là gì ạ?"

Đôi mắt tràn ngập hiếu kỳ nhìn theo Thiệu Thần, Thiệu Thần cao lớn sửa soạn xong đứng bên giường, nhìn nhóc con tóc xoăn ngồi giữa giường với đôi mắt ẩn sau mái tóc xoăn, cậu nắm lấy chân nhỏ của nhóc con, kéo đến trước mặt, lấy đôi tất nhỏ xỏ vào cho cậu bé: "Là vết tích còn lại sau khi vết thương lành."

Mông bị ga giường cọ nóng ran, Ứng Tân sờ mông nhỏ, sự chú ý nhanh chóng bị chuyển đi, nói đến vết thương thì nhóc con biết, băng gạc trên tay nhóc con cũng mới được tháo ra gần đây.

Cẩn thận quan sát tay mình, Ứng Tân ngạc nhiên chỉ vào vết sẹo nhỏ đã đóng vảy: "Em cũng có sâu róm nhỏ!"

Sau khi so sánh, phát hiện "sâu róm" của anh trai lớn hơn của mình nhiều, Ứng Tân lo lắng chạm vào cánh tay Thiệu Thần: "Anh trai có đau không?"

Cậu bé thò đầu tới, trông như muốn thổi thổi cho cậu.

Thiệu Thần ngẩn người, kéo đầu bé con ra khỏi áo hoodie, xoa xoa mái tóc xoăn rối bù: "Lâu rồi nên không còn đau nữa."

"Vậy tại sao trên người anh trai lại có..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!