Chương 15: (Vô Đề)

Ứng Tân tuy xấu hổ, vẫn vội nói: "Thích ạ."

Thiệu Thần cảm thấy cậu bé đang nói dối, bé con tóc xoăn còn không dám nhìn thẳng mình..... Bất ngờ này hình như thất bại rồi.

Thiệu Thần rũ mi, không muốn bé con tóc xoăn thất vọng, điều này khiến cậu cảm thấy rất mất mặt, cậu hơi mất tự nhiên mím môi, giả vờ bình tĩnh nói: "Thật ra anh cũng thấy hơi trẻ con, đều là ông Trương đề nghị, lát nữa bảo họ sửa lại."

Quản gia: "?"

Nói xong cậu bước ra ngoài.

Ứng Tân vẻ mặt nghi hoặc, không biết anh trai sao đột nhiên lại giận.

Thiệu Thần vào thư phòng, cầm sách ngẩn người một lúc, không chữ nào vào đầu, xấu hổ và buồn bực khiến tai cậu nóng lên, không hiểu sao mình lại nghĩ ra ý tưởng trẻ con như vậy, Ứng Tân chắc chắn cảm thấy anh trai không trưởng thành chút nào.

Đang buồn bực, đột nhiên cậu chú ý thấy mấy lọn tóc xoăn nhỏ thò ra từ khe cửa, cuộn tròn tinh tế, không phải của Ứng Tân thì là của ai.

Thiệu Thần: "..."

Cậu cúi đầu, lật qua lật lại hai trang sách, vờ như đang rất chăm chú.

Nhưng đợi mãi không thấy động tĩnh gì, Thiệu Thần ngẩng đầu lên, kinh ngạc thấy bé con tóc xoăn đã biến mất, đang định đứng dậy thì thoáng thấy có đôi mắt đang hé nhìn từ khe cửa, còn lặng lẽ chớp chớp.

Thiệu Thần: "..."

Cậu ngồi lại chỗ cũ, cầm quyển sách lên lần nữa, nhưng chẳng thể nào tập trung được, chỉ muốn biết bé con tóc xoăn đang chơi trò gì, thế là cậu còn chu đáo xoay người sang chỗ khác, để lại cho đối phương không gian "phát triển" rộng lớn hơn.

Lúc này, phía sau nhanh chóng truyền đến tiếng quần áo cọ xát sột soạt, với cái động tĩnh này, e là người bên trong có bị hôn mê cũng phải tỉnh.

Đang mải suy nghĩ, sau lưng đột nhiên bị chọc chọc, Thiệu Thần quay đầu lại, thấy Ứng Tân từng bước một tiến đến bên cạnh cậu: "Anh ơi, anh có thể giảng bài cho em được không?"

Trong lòng nhóc con ôm quyển sách bài tập, chính là quyển mà Ưng Hàng Phong đã từng giảng, vẫn còn hơn nửa chưa làm.

Thiệu Thần lần đầu tiên nhìn thấy bài tập của Ứng Tân, mở ra xem, là bài tập viết các số từ 1 đến 10, rồi đến phép cộng trong phạm vi 10, không hề khó.

Hơn nữa, Thiệu Thần chỉ vào đáp án trên vở: "Không phải em làm xong hết rồi sao?"

Ứng Tân lặng lẽ quan sát biểu cảm của cậu, nghe vậy thì nghiêng đầu, lật sang trang mới, phép cộng trong phạm vi 11.

Trước đây, bố cũng hay giận cậu bé, nhưng từ khi cậu bé lấy hết can đảm hỏi bài, bố giảng xong thì không giận nữa, còn cười với cậu bé, dẫn cậu bé đi chơi.

Lần này anh trai giận vì Ứng Tân không có tranh để tặng, chỉ có thể nghĩ ra chiêu này.

Bài đầu tiên: 5 + 6

Thiệu Thần liếc qua một cái rồi đưa ra đáp án: "11"

Vẻ mặt Ứng Tân thoáng qua một tia mờ mịt.

Bài thứ hai: 7 + 4

Vẫn là 11.

Ứng Tân nắm chặt bút, các khớp ngón tay trắng bệch, lo lắng nhìn Thiệu Thần: "Anh ơi, tại sao lại là 11 ạ?"

Thiệu Thần: "..."

Tại sao á, thì là 11 chứ sao.

Hai đứa trẻ mặt đối mặt ngơ ngác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!