Ông Thiệu nghi ngờ mình vừa nghe nhầm, nhìn người giúp việc: "Thằng bé vừa nói gì?"
Người giúp việc: "..."
Bên này thiếu gia mặt đầy kiên quyết, bên kia ông Thiệu mặt đầy khó tin, ông cháu đồng bộ biểu cảm.
Cô buồn cười đi đóng cửa lại, kéo Thiệu Thần ngồi xuống sofa: "Thiếu gia hiểu nhầm rồi, ông Thiệu đã nói chuyện xong với bố bé ngoan, sau này Ứng Tân sẽ ở nhà chúng ta, không về nữa."
Thiệu Thần ngẩng đầu.
Không về nữa sao?
Cậu siết chặt nắm tay, niềm vui từ đáy lòng trào dâng. Cậu đã chuẩn bị tinh thần đối đầu với bố mẹ Ứng Tân, vậy mà Ứng Tân lại không về nữa... Nhưng vui được một nửa, Thiệu Thần chợt nhớ ra, bố Ứng Tân bỏ rơi nhóc con, là không cần nhóc con sao? Ứng Tân mong được về nhà với bố như vậy, nếu biết bố không cần mình, chắc chắn sẽ rất buồn.
Người giúp việc ngẩn người, cô tưởng Thiệu Thần nghe tin này sẽ rất vui, không ngờ phản ứng đầu tiên của cậu nhóc không phải là vui mừng, mà ngược lại có vẻ buồn bã.
Chẳng phải cậu nhóc muốn Ứng Tân ở lại nhất sao?
Ông Thiệu nhìn thấu tất cả, hiểu ra và mỉm cười.
Ứng Tân bị bệnh, Thiệu Thần không muốn đi học, ông cụ dứt khoát xin nghỉ cho cả hai đứa trẻ.
Thiệu Thần về phòng lấy sách ra, vừa đọc sách vừa trông Ứng Tân.....
Ngoài cửa sổ gió lạnh thấu xương, trong phòng bệnh ấm áp như mùa xuân.
Khoảng 9 giờ sáng, Ứng Tân tỉnh dậy, còn hơi buồn ngủ và khó chịu, hàng mi dài chớp chớp, nghe thấy tiếng lật sách, muốn quay đầu nhìn, nhưng tứ chi bủn rủn, sau cơn sốt cao, não bộ phản ứng chậm chạp, nhóc con ngơ ngác nhìn trần nhà một lúc rồi mới từ từ quay đầu sang một bên.
Thiệu Thần mặc chiếc áo khoác vest màu xám chì, ngồi ngay ngắn trên ghế mây đọc sách.
Ánh nắng mùa đông chiếu vào khóm cẩm chướng đỏ bên cạnh cậu, trong phòng thoang thoảng mùi hoa, tĩnh lặng như một bức tranh.
Ứng Tân ngơ ngác nhìn một lúc, muốn nắm tay anh trai, giơ tay lên mới phát hiện băng dán trên cổ tay, muộn màng nhận ra tối qua mình lại bị ốm.
Cậu bé biết mình bị ốm sẽ rất phiền phức, đã nhiều lần nghe thấy bố mẹ cãi nhau vì mình bị ốm.
Nghĩ đến bố, Ứng Tân lại nhìn quanh phòng, không thấy bóng dáng Ứng Hàng Phong.
Có phải vì mình lại bị ốm nên bố giận không?
Thiệu Thần đọc sách một lúc rồi lại nhìn Ứng Tân, vừa vặn chạm phải đôi mắt to ướt át, nhóc con khàn giọng gọi một tiếng "Anh ơi".
Cậu nhóc lập tức đứng dậy khỏi ghế mây, nhất thời có chút hoảng loạn: "Em... em tỉnh rồi à?"
Muốn đưa tay ra nhưng lại sợ nhóc con nhớ đến chuyện tối qua, tự trách mình làm nhóc con bị ốm, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, mím môi trông có vẻ lạnh lùng.
Ứng Tân thấy cậu đứng xa như vậy, cũng nhớ đến trận cãi nhau tối qua, cho rằng anh trai vẫn còn giận mình, cụp mắt tự mình ngồi dậy khỏi giường, nhóc con mặc chiếc áo ngủ mềm mại, mặt còn hơi tái nhợt, tay chân rã rời, dùng đầu chống gối, nhấc mông nhỏ, ngồi dậy vô cùng khó khăn.
Thiệu Thần đứng bên cạnh lo lắng nhìn chằm chằm, sợ nhóc con ngã xuống.
Người giúp việc bưng bát cháo đẩy cửa bước vào, cô ấy tính toán thời gian bước vào, thấy Ứng Tân tỉnh lại cũng không ngạc nhiên, tiến lên nhét cho nhóc con mấy cái gối: "Bé ngoan ngủ lâu như vậy chắc đói bụng rồi, dì chuẩn bị cháo kê ngon và cà rốt mềm, ăn chút nhé."
Mái tóc xoăn rủ xuống che khuất đôi mắt, Ứng Tân hé miệng uống một ngụm cháo, đôi môi trắng bệch lộ vẻ ốm yếu, khiến người ta xót xa.
Ăn xong bát cháo, Ứng Tân nhìn sang một bên.
Thiệu Thần giả vờ cầm sách, thực ra không đọc chữ nào, liếc trộm nhóc con ăn cơm, thấy nhóc con nhìn sang, lập tức ngồi thẳng.
Thấy anh trai vẫn không để ý đến mình, Ứng Tân buồn bã thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu hỏi: "Bố đâu ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!