Typer: Triển Tiểu Miêu
Hà Nghĩa đứng ngay đầu ngõ nhìn họ rời khỏi, sau đó quay sang hỏi đệ tử bên cạnh. Đệ tử đó vẫn trông chừng Tất Phương, nắm rõ mọi hoạt động của anh ta trong khoảng thời gian này, trả lời rằng Tất Phương không rời khỏi đây, cũng không có hành động gì khác thường, anh ta chỉ mượn điện thoại chơi game, còn bảo đói rồi đòi ăn bánh ngọt, không có chuyện gì khác nữa.
Hà Nghĩa quay trở về báo cáo chi tiết mọi chuyện với Cao Kiến Nghiêu. "Dường như Tất Phương không cảm ứng được chuyện gì cả, anh ta vẫn ngồi ngoài đình nghỉ chân, không có hành động khác thường nào."
Cao Kiến Nghiêu đang nhìn sa bàn của mình, nghĩ đến chuyện Hứa Tâm An bất ngờ nhảy đến mốc thời gian đó, trong lúc ông ta không phòng bị, sờ vào sa bàn, hơn nữa còn biết cách sử dụng nó, xem trộm được hồi ức của ông ta.
Cô nhóc đó nói không sai, cảm giác bị người khác nhìn trộm không vui chút nào. Chỉ là những người rơi vào ảo cảnh không hề hay biết, không ngờ cô nhóc đó lại nhìn thấu, còn hiểu ra tất cả.
Hà Nghĩa đợi mãi vẫn không thấy sư phụ phản ứng gì, liền gọi: "Sư phụ."
"Ta nghe thấy rồi." Cao Kiến Nghiêu lên tiếng: "Xem ra bùa chú phong ấn này rất hữu hiệu, trừ phi trong lúc hiểm nguy mà Hứa Tâm An không muốn liên lạc với Tất Phương nhờ hắn cứu giúp, hoặc Tất Phương thật sự không cảm ứng được với cô ta để cảm ứng của phiến lông vũ bị đứt đoạn." Ông ta mở ngăn kéo, lại lục tìm một lá bùa khác đưa cho Đổng Khê: "Đưa nó cho hắn."
Đổng Khê đang định đưa tay nhận lấy, Hà Nghĩa lại nói: "Sư phụ, để con đi."
Cao Kiến Nghiêu ngạc nhiên, gật đầu đồng ý: "Cũng được." Ông ta lấy lá bùa đưa cho Hà Nghĩa. Đổng Khê rụt tay lại, im lặng đứng nép một bên.
Hà Nghĩa cất lá bùa cẩn thận, hỏi sư phụ mình: "Sư phụ, Hứa Tâm An rốt cuộc là người thế nào?"
Cao Kiến Nghiêu đặt tay vào sa bàn, yên lặng một lúc mới đáp: "Là người kỳ quái nhất ta từng gặp."
Hà Nghĩa và Đổng Khê cung kính đứng đó, chăm chú lắng nghe.
Cao Kiến Nghiêu nói: "Trong ảo cảnh, cô ta không dùng chút pháp lực nào."
Đổng Khê cũng chen vào, "Cô ta chưa từng luyện pháp thuật, dĩ nhiên không có pháp lực."
"Cô ta không dùng pháp lực, nhưng vẫn phá được ảo cảnh."
Hà Nghĩa và Đổng Khê đều ngạc nhiên.
"Hứa Tâm An không chỉ phá được ảo cảnh mà còn quay trở về căn phòng này đúng vào lúc ta đang làm phép, sờ vào sa bàn, xem trộm hồi ức của ta. Ta bắt buộc phải kéo cô ta về để ngăn lại."
Hà Nghĩa và Đổng Khê ngạc nhiên không nói nên lời, họ còn tưởng trong lúc sư phụ thi triển pháp thuật bị Hứa Tâm An nhìn thấy, không ngờ cô lại có thể vận dụng được pháp lực của sa bàn. Cho dù là bọn họ, dù có sờ được vào đống cát đó thì cũng không thể tạo ra ảo cảnh đi vào hồi ức của đối phương.
Đổng Khê kinh ngạc cả buổi: "Có liên quan đến sợi dây chuyền lông vũ ấy không?"
"Ngoài cách giải thích đó thì không còn cách nào khác." Cao Kiến Nghiêu bổ sung: "Nhưng Hứa Tâm An có thể vận dụng pháp lực của lông vũ một cách thuần thục, không để lại một dấu tích nào, cũng được xem là có tài. Hoặc là Tất Phương đã từng chỉ dạy cho cô nhóc đó. Chủ tiệm Tìm Cái Chết quả nhiên không phải là người bình thường, cho dù có tệ hại cỡ nào thì cũng có chút tiềm năng nào đấy."
Đổng Khê không nhịn được hỏi: "Vậy bên Trần Bách Xuyên thì thế nào, sư phụ có định tiếp tục giúp hắn ta không?"
Hà Nghĩa nhìn Đổng Khê.
Cao Kiến Nghiêu trả lời: "Chẳng phải ta đang giúp hắn sao? Lá bùa kia có thể ngăn cản cảm ứng giữa Tất Phương và phiến lông vũ, còn Trần Bách Xuyên thế nào, phải xem bản thân hắn rồi."
Đổng Khê còn định nói thêm nhưng nhìn thấy Hà Nghĩa nhìn mình liền im bặt.
Cao Kiến Nghiêu xua tay bảo bọn họ ra ngoài hết, còn ông ấy vẫn nhìn hộp cát vàng, dường như đang suy nghĩ chuyện gì.
Ngoài sân, Hà Nghĩa gọi Đổng Khê lại: "Sư muội, rốt cuộc em đứng về bên nào thế?"
Đồng Khê chớp mắt, "Dĩ nhiên là em nghe lời sư phụ rồi."
"Vậy thì tốt. Đừng làm chuyện hồ đồ." Sau khi nói xong thì Hà Nghĩa xoay người bỏ đi.
Đổng Khê nhìn theo bóng lưng của sư huynh, suy nghĩ một lúc rồi về phòng của mình.
Nhóm người Hứa Tâm An, Long Tử Vy đang lái xe, Hứa Tâm An kể đầu đuôi chi tiết chuyện xảy ra ở chỗ Cao Kiến Nghiêu cho Tất Phương nghe, tuy nhiên cô đã bỏ qua chuyện Cao Kiến Nghiêu chỉ trích anh ta, chỉ nói là không chấp nhận được chuyện người khác nhìn trộm đời tư của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!