Hứa Tâm An buồn bã đi về phòng mình lấy mắt kính dự phòng, cô nhớ mình để trong ngăn dưới tủ
áo song tìm cả buổi vẫn không tìm thấy nên rất bực bội, kéo hết ngăn này đến ngăn khác để tìm kiếm.
Lúc này Tất Phương cũng bước vào: "Này, lúc nãy tôi đùa thôi."
"Cũng hài hước lắm." Hứa Tâm An nhếch miệng, chẳng buồn nói chuyện phiếm với anh ta.
"Được rồi, chúng ta nghiêm túc nói chuyện nào. Cô thấy tôi rõ lắm là có ý gì?"
"Thì tôi bị cận đó, đáng ra không thể nhìn rõ như thế."
"Ừ."
Tất Phương hiểu rồi: "Mọi thứ khác đều không nhìn rõ?"
"Ừ."
Hứa Tâm An chau mày, khẽ chu môi vì cơn tức trong lòng. Tất Phương nhìn
thấy cảnh tượng đó tự nhiên buồn cười, anh ta đã tưởng sẽ không tìm thấy cô gái hung dữ này nữa. Cũng may, cũng may… Anh ta giơ tay xoa đầu cô
gái đang cúi đầu lục lọi đồ đạc trong ngăn kéo tủ, hỏi: "Cô đang tìm gì
thế?"
"Mắt kính."
"Là thứ này à?" Anh ta cầm hộp kính bên góc tủ giơ lên.
"Á, đúng rồi." Hứa Tâm An giành lấy, người cận thị tìm đồ đúng là khó khăn
mà. Đeo kính vào thật tuyệt, mọi thứ xung quanh tức thì rõ ràng. Tâm
trạng của Hứa Tâm An tốt hơn rất nhanh, thế giới cũng trở nên tươi đẹp
hơn.
Tất Phương thấy chỉ có vậy mà cô gái này cũng cười được, bèn cười theo.
Hứa Tâm An hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi có thể nhìn rõ mọi thứ xung
quanh rồi gỡ kính xuống, lấy khăn lau bề mặt kính rồi lại đeo lên, như
vậy càng nhìn rõ hơn. Khi lau xong, cô ngước mắt nhìn lên, khuôn mặt của Tất Phương ở ngay trước mắt, đột nhiên cô nhớ ra: "Không liên quan tới
chuyện hôm nay."
"Cái gì không liên quan?"
"Chuyện tôi có
thể nhìn rõ anh ấy. Tôi nhớ ra rồi, lần đầu tiên anh đến tiệm, tôi cũng
đang lau kính. Lúc đó tôi không để ý thôi, đang lau mắt kinh thì anh
bước vào, vậy mà tôi vẫn thấy rất rõ tướng mạo của anh."
"Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!