Chương 57: (Vô Đề)

Làng Hồ Lô cũng không còn giữ được vẻ yên bình như xưa nữa.

Nhà nhà đều thiếu lương thực, ai nấy đều nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng, đề phòng.

Kho lương nhà A Phúc đã cạn kiệt, cả gia đình phải thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày. Gần đây, ngọn núi sau làng đã bị người ta c.h.ặ. t phá hoàn toàn. Những loại quả xanh chát chưa kịp chín vốn dĩ chẳng ai thèm ngó ngàng, nay cũng chẳng còn lấy một quả. Đến cả nấm dại hay những loại rau cỏ dẫu biết là có chút độc tính, người dân cũng nhổ sạch không chừa tận gốc.

Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chẳng thấm tháp vào đâu.

Nạn hạn hán ngày càng trầm trọng, cái đói bủa vây khiến lòng người trở nên quẫn bách đến mức bán con đẻ để đổi lấy một bữa cơm cứu mạng.

Vào khoảng tháng Bảy, trên những cánh đồng khô nẻ bắt đầu xuất hiện những con châu chấu lác đác, rồi chúng sinh sôi với tốc độ kinh hoàng. Những bậc cao niên trong làng biết rằng họa cào cào sắp giáng xuống. Dưới sự kêu gọi của trưởng làng, cả thôn mới góp nhặt mãi mới đủ lễ tam sinh để khiêng đến "Miếu Hoàng Trùng" cầu khẩn trong nỗi kinh hoàng.

Thế nhưng Hoàng Thần chẳng hề ban phúc, trái lại lũ con cháu cào cào của ngài càng thêm hung hãn. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, khắp nơi chỉ toàn tiếng đập cánh rào rào, chúng bay rợp trời kín đất khiến người ta phải tê dại cả da đầu.

Mảnh đất vốn đã chẳng còn gì vì hạn hán nay lại bị chúng gặm nhấm đến trơ trụi, nơi nào chúng đi qua là nơi đó không còn một ngọn cỏ.

Con ngỗng trắng nhà A Phúc hiếm khi được ra ngoài. Người dân bên ngoài gần như đã phát điên, hễ thấy vật gì còn sống là chỉ muốn tống ngay vào bụng. Đừng nói đến người ngoài, ngay cả cha A Phúc gần đây nhìn con ngỗng cũng bằng ánh mắt rất lạ.

Một buổi chiều chạng vạng, trăng thanh sao thưa, con ngỗng trắng vốn đang nằm trong đống cỏ khô bỗng lạch bạch đứng dậy. Chuồng của nó nằm ngay trong phòng A Phúc, nên chỉ vài bước nó đã đến bên cạnh cậu thiếu niên. Nó vỗ cánh bay lên giường, nương theo ánh trăng tìm đúng chỗ mắt cá chân cậu rồi dùng cái mỏ dẹt "túc túc" mổ xuống.

A Phúc bị đ.á.n. h thức, dụi đôi mắt ngái ngủ: "Gì thế?"

"Cạp cạp."

Con ngỗng kêu vài tiếng, vỗ cánh bay xuống giường, hai bàn chân lạch bạch đi nhanh ra cửa, dùng mỏ mổ vào cánh cửa gỗ đang đóng c.h.ặ.t.

"Ngươi muốn ra ngoài à?" A Phúc xỏ đôi hài vải cũ bước xuống giường mở cửa cho nó. Con ngỗng lập tức vọt ra ngoài, khiến cậu thiếu niên chạy theo gọi với: "Này, ngươi đi đâu đấy?"

Đêm khuya thanh vắng, bốn bề không một bóng người.

Trời hạn hán không chỉ con người thiếu ăn mà thú dữ cũng chẳng có gì bỏ bụng, vì thế những loài dã thú vốn hiếm khi xuất hiện bắt đầu đi săn, đặc biệt là vào ban đêm. Chỉ riêng tháng này, các làng lân cận đã mất tích hai đứa trẻ và một người đàn ông trưởng thành. Nghe đâu là bị sói tha đi.

Bởi vậy, hễ trời sập tối là ai nấy đều chui rúc vào căn nhà nhỏ của mình, sợ trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

A Phúc dĩ nhiên biết rõ những chuyện xảy ra gần đây. Thấy con ngỗng đi thẳng ra cổng vườn định ra ngoài, cậu do dự: "Trời tối thế này, bên ngoài toàn sói ăn thịt người thôi, ngươi ra ngoài làm gì?"

Con ngỗng không thèm nhìn cậu, cứ thế ra sức mổ vào cổng.

Nghĩ đến sự thông minh thường ngày của nó, A Phúc cảm thấy có gì đó bất thường, chẳng lẽ nó có lý do buộc phải ra ngoài? Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cậu cũng mở cổng, lo lắng đi theo sau nó.

Thấy cậu đi theo, con ngỗng tỏ vẻ rất hài lòng, nó lắc la lắc lư bước đi trên con đường gập ghềnh, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn xem cậu có còn đó không. Một người một ngỗng đi đến ngọn núi sau làng.

Núi sau làng không cao, lại có nhiều người qua lại nên vốn không có nguy hiểm gì lớn, nhưng cũng chẳng ai dám bén mảng đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt, bởi ban đêm là thiên đường của thú dữ.

A Phúc bắt đầu thấy hối hận, lòng run cầm cập vì sợ. Trái lại, con ngỗng trắng vẻ mặt rất thản nhiên, nó thông thạo đường sá dẫn cậu len lỏi qua các bụi rậm đến dưới mấy gốc cây. Nó đi vòng quanh gốc cây một lượt như đang tìm kiếm gì đó, rồi đột nhiên mổ mạnh vào khoảng đất giữa hai cái cây. Mổ được một lúc, chắc thấy tốc độ của mình chậm quá, nó lại lạch bạch chạy tới ngậm lấy ống quần A Phúc kéo đi, rồi dùng đầu đẩy cậu về phía đó.

Tiếng sói hú văng vẳng từ xa vọng lại.

A Phúc đang run như cầy sấy bị nó thúc giục, lúc này nỗi sợ cũng phải nhường chỗ cho sự tò mò: "Ngươi bảo ta đào chỗ này à?" Sự tin tưởng dành cho con ngỗng suốt nhiều năm khiến cậu nhặt một phiến đá sắc cạnh bên cạnh, ngồi xổm xuống nương theo ánh trăng mà ra sức đào.

Đào mãi, đào mãi...

Hồi lâu sau, đôi tay và cánh tay đã mỏi nhừ, cậu bỗng cảm nhận được một thứ gì đó khác lạ dưới phiến đá, rõ ràng không phải là lớp đất khô cứng giòn tan. Cậu dùng hết sức bình sinh đào lên, hóa ra là một chiếc hộp gỗ đã gần như mục nát! Bên ngoài hộp có một ổ khóa nhỏ, nhưng phần gỗ nối với ổ khóa đã mục rỗng, cậu chỉ cần dùng lực nhẹ là bẻ gãy được, mở toang chiếc hộp ra một cách dễ dàng——

Cậu thiếu niên nín thở trong giây lát.

Những thỏi vàng ròng óng ánh, những thỏi bạc trắng lấp lánh, còn có cả những chuỗi ngọc trai thượng hạng, nhẫn bảo thạch và vòng ngọc phỉ thúy.

Phát... phát tài thật rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!