Chương 56: (Vô Đề)

Trong căn phòng mang phong cách cổ xưa trang nhã.

Một bóng hình thanh mảnh đang cúi xuống bàn vẽ tranh.

Động tác của cô không nhanh không chậm, cây b. út bạch ngọc thấm lấy đủ loại sắc màu tô điểm trên mặt giấy, một bức chân dung sớm đã hiện ra. Người trong họa thực chất chính là bản thân cô, mặc bộ váy dài cùng kiểu dáng, mái tóc đen huyền xõa tung. Chỉ khác là, so với phiên bản đời thực không nhìn rõ diện mạo, người trong tranh lại có gương mặt rõ nét.

Đôi lông mày lá liễu cong cong, sống mũi thanh tú cùng đôi môi đỏ mọng.

Đó chỉ là gương mặt mà Đan Sa tùy ý vẽ lên. Thực tế, Thần linh vốn thiên biến vạn hóa, căn bản không hề có dung mạo cố định.

Cô đặt b. út kết thúc nét vẽ cuối cùng, hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình rồi treo nó lên bức tường trong phòng. Sau đó, cô tùy tay nhấc chiếc bình pha lê, thả vài cánh hoa ướp hương vào rồi lắc nhẹ. Khi dòng nước từ vòi bình rót vào ly pha lê, một loại tinh chất thơm nồng, thanh khiết tuôn chảy ra.

Chất lỏng màu hồng nhạt trong ly dâng cao dần, thỉnh thoảng có một hai cánh hoa tàn rơi vào xoay tròn, trông vô cùng đẹp mắt.

Đan Sa ngắm nghía một hồi rồi nhấp một ngụm, cảm thấy hương vị rất tuyệt, bèn đi ra sân để chia sẻ niềm vui này.

Cô b. úng nhẹ đầu ngón tay, vài giọt nước bay vào mỏ những chú chim linh tính trên cành cây, chúng vội vàng nuốt chửng vào bụng; vài giọt rơi vào bụi hoa lớn, chúng cũng cuống quýt hấp thụ theo kiểu "dùng hình bổ hình"; vài giọt khác lại bay xuống ao, lũ cá và những viên gạch xếp quanh thành ao tranh nhau giành giật...

Chén trà nhỏ nhanh ch. óng được chia hết. Tâm trạng đang tốt, cô chợt nhớ đã lâu mình không ghé qua Tàng Thư Các, bèn đi dọc theo lối lát gạch về phía tây đình viện.

Cánh cửa cao chạm trời được một đôi bàn tay trắng muốt đẩy ra.

Người quản lý — cũng chính là bản thân Tàng Thư Các — xúc động đến mức run rẩy, khiến cả tòa kiến trúc rung chuyển theo. Vô số giá sách cao chọc trời khẽ lắc lư, những cuốn sách trên đó kêu lục cục, và một cuốn rơi đúng vào lòng Đan Sa.

Mở ra xem, đó là một cuốn truyện tranh cũ kỹ. Trang đầu tiên có ghi tên câu chuyện: Ngỗng thúc.

Vào năm Thái Hòa, tại thị trấn Tam Phiếu Thủy có một ngôi làng nhỏ. Tên là làng Hồ Lô.

Người trong làng phần lớn đều cùng một họ, nghe nói tổ tiên bắt nguồn từ một vị tú tài giàu có, hay làm việc thiện từ trăm năm trước. Hậu bối cũng rải rác xuất hiện vài người đỗ đạt ở huyện học, thế nên dân làng thường tự hào là gia đình có truyền thống học hành, đối đãi với khách phương xa rất nhiệt tình và lễ phép.

Trong làng có một cặp vợ chồng trẻ, cả hai đều chăm chỉ, lương thiện, có một cậu con trai tên thường gọi là A Phúc, tên thật là Đổng T. ử Hành.

Nhà A Phúc nuôi một con ngỗng đực, nghe nói là nhiều năm trước cha cậu đi đốn củi sau núi rồi nhặt được mang về. Sau này nuôi lớn dần, tuổi thọ của nó còn lớn hơn cả cậu bé A Phúc năm tuổi. Thêm vào đó, tiểu A Phúc đặc biệt thích con ngỗng này, ngày ngày chạy lon ton sau đuôi nó. Lúc cha mẹ bận việc đồng áng hay đan lát lao động, đều là con ngỗng trắng chơi cùng cậu.

Vì vậy, dân làng thường hay trêu chọc, bảo rằng A Phúc là do ngỗng nuôi lớn, phải gọi nó bằng "Thúc".

Một năm mùa hè nắng nóng gay gắt, đám trẻ trong làng tụ tập thành từng nhóm ba năm đứa, kéo nhau ra bãi sông nghịch nước.

Lòng sông tuy rộng nhưng nước chảy chậm, không xiết, hơn nữa ở những chỗ nông ven bờ đầy rẫy những tảng đá lớn có thể nhìn rõ mồn một, khiến người ta dễ nảy sinh ảo giác rằng nước sông rất nông.

Mấy đứa trẻ ban đầu chỉ đùa nghịch ở vùng nước nông ven bờ, nhưng có lẽ cảm thấy chưa đủ thử thách, vài đứa bạo gan bắt đầu bàn nhau lội ra giữa dòng. A Phúc còn nhỏ lại dễ bị khích bác, thế là theo lời lôi kéo của đám bạn mà đi theo.

Con ngỗng trắng lớn bơi cạnh đám trẻ cứ kêu "cạp cạp" loạn xạ, bị mấy đứa trẻ nghịch ngợm hắt nước đuổi đi, toàn thân lông lá ướt sũng, nó đành lếch thếch bơi theo phía sau.

Quả nhiên, t.a. i n.ạ. n đã xảy ra.

Dòng chảy ở giữa sông không hề hiền hòa như ven bờ. Nhìn thì có vẻ êm đềm nhưng thực chất tốc độ nước rất nhanh. Nếu là người lớn có lẽ còn cơ hội vùng vẫy thoát thân, chứ trẻ nhỏ thì gần như không có chút sức kháng cự nào mà bị cuốn trôi ngay lập tức.

"A!" Mấy đứa trẻ nhát gan đứng ven bờ nông trố mắt nhìn, kinh hãi hét lên: "Bị cuốn trôi rồi, bị cuốn trôi rồi!"

Đám trẻ giữa dòng bị dòng nước đè nặng không thể phát ra tiếng động, cứ hễ mở miệng là nước b.ắ. n vào cổ họng. Muốn đứng không đứng vững, muốn bám không có chỗ tựa, chỉ biết sặc nước một cách vô vọng, mũi, tai, mắt đều bị sự ngạt thở bao trùm.

Trẻ nhỏ người nhẹ, từng đứa một như bánh sủi cảo bị nước sông cuốn tản mát mỗi đứa một phương, trôi dạt hạ lưu con sông vừa dài vừa rộng.

A Phúc cảm thấy mình chắc là sắp c.h.ế. t rồi. Bản năng vùng vẫy khiến cậu sặc nước càng dữ dội hơn, lòng trào dâng nỗi hối hận vô hạn. Biết thế này đã không đi nghịch nước, chẳng biết cha mẹ biết tin có đau lòng không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!