Con quái cao gầy vừa nãy còn đáng sợ là thế, giờ đây lại chẳng khác nào một món đồ chơi bị nhào nặn tùy ý, bị nhân viên phục vụ số 1 đ.á.n. h cho tơi bả. Ngoài những tiếng gào thét t.h.ả. m thiết không dứt, nó hoàn toàn không có sức chống trả.
Trên chiếc ghế chiến thắng, l.ồ. ng đèn chữ Hỷ im lặng dùng mặt "Hỷ" quan sát tất cả.
Trần Thanh Thạch cũng im lặng nhìn theo, nhưng phần nhiều là do anh đã sợ đến mức c.h.ế. t lặng, người cứng đờ như gỗ đá.
Đoàn tàu đang chạy ma sát với mặt đất phát ra những tiếng "u u". Nhân viên phục vụ số 1 bò ngược thân mình, nhanh ch. óng rời đi, quay trở lại buồng vệ sinh nhỏ hẹp của nó. Cánh cửa đơn đóng sầm lại rồi tự động khóa c.h.ặ.t. Mọi thứ trở lại vẻ bình lặng vốn có.
Chỉ còn con quái cao gầy đang co rúm trong góc, ôm lấy thân mình thút thít khóc nhỏ.
Trần Thanh Thạch cúi đầu nhìn xuống huy hiệu kim loại trên bộ đồng phục trắng muốt, hai chữ Trưởng
- Tàu trông thật bình thường, giản đơn.
Lồng đèn chữ Hỷ dõi mắt theo động tác của anh, nhìn vào chiếc huy hiệu nhỏ, rồi xoay mặt chữ Hỷ đi, tiếp tục im lặng chiếm giữ chỗ ngồi.
"Đinh đinh đinh đoong~ Tàu đã đến Đồi Xương Khô, cửa tàu sẽ đóng sau 10 giây, hành khách vui lòng khẩn trương lên xuống tàu.
Cửa tàu đã đóng, tàu sắp khởi hành, ga tiếp theo là Ao Chúng Thần, hành khách vui lòng nhanh ch. óng chiếm chỗ ngồi."
Một nhóm lớn những bộ xương mặc áo choàng đen trùm đầu, tay cầm lưỡi hái ùa vào toa tàu. Chúng tụ tập bàn tán xôn xao chẳng khác nào các cụ ông cụ bà: "Xe gì đây, tàu cao tốc hay là tàu hỏa? Từ khi nào mà đường sắt thông đến tận Đồi Xương Khô của mình thế này? Kỹ thuật dưới trần gian giờ phát triển vậy sao? Nghe bảo bọn họ đang làm cái gì mà Cyberpunk, cơ giới thăng hoa, không khéo là định diệt chủng chúng ta cũng nên."
"Ai mà biết được. Ôi, trên tàu còn có quy tắc này, phải chiếm chỗ ngồi cơ."
"Đèn l.ồ. ng trẻ tuổi kia, lão xương khô này đã hai trăm tuổi rồi, nhường cho lão cái ghế đi."
Lồng đèn chữ Hỷ xoay mặt về phía chúng, rồi lơ lửng bay lên thật, rời khỏi chiếc ghế.
Con quái xương khô tự xưng hai trăm tuổi lập tức đặt m.ô.n. g ngồi xuống, gác lưỡi hái lên đùi, tiếp tục than vãn: "Hai trăm tuổi rồi mà vẫn phải đi làm thuê gặt hái linh hồn, bao giờ cái kiếp này mới kết thúc đây."
Những bộ xương khác chỉ trích nó: "Sao ông ích kỷ thế, một mình chiếm chỗ à? Đứng lên, cho tôi ngồi."
"Sao cái gì ông cũng tranh thế? Ông ngồi xuống sàn không được à? Sức khỏe tôi không tốt, đương nhiên phải cho tôi ngồi chứ." Bộ xương trên ghế phản pháo.
Đám xương còn lại bắt đầu lôi kéo, cố gắng kéo nó xuống. Đáng tiếc, chúng đều là xương cốt, vừa dùng lực một cái là bộ xương kia trực tiếp "tứ chi ly tán". Đứa cầm cái đầu vừa nhổ ra, đứa giữ cánh tay vừa giật xuống, đứa thì xách cái lưỡi hái thừa.
Mất đi ngọn lửa linh hồn chống đỡ ở hộp sọ, các khớp xương khác lập tức rụng lả tả xuống sàn.
"Làm cái gì đấy! Cậy đông h.i.ế. p yếu à?" Cái đầu bị ôm trên tay gào thét mắng c.h.ử. i loạn xạ.
Một bộ xương nhanh tay lẹ mắt gạt phăng đống xương vụn trên ghế, tự mình ngồi lên: "Lợi lộc không thể để một mình ông hưởng hết được."
"..."
Trần Thanh Thạch cạn lời nhìn đám xương vừa lên tàu đã nội chiến. Có vẻ như chúng hoàn toàn không hứng thú với các hành khách khác hay vị trưởng tàu là con người này, mà chỉ mải mê tranh giành chỗ ngồi một cách đầy "nhiệt huyết".
Một mẩu xương lăn tròn đến chân anh. Lần đầu tiên trong đời, Thanh Thạch không thấy xương cốt con người đáng sợ, ngược lại còn thấy một sự hài hước vô tận. Nhưng anh không dám cười, sợ rước họa vào thân.
Con quái cao gầy trong góc không khóc nữa, nó nhìn chằm chằm đám xương, không biết đang toan tính điều gì.
Chiếc l.ồ. ng đèn chữ Hỷ "có học thức" thì trôi nổi ở phía bên kia, cũng đang âm thầm quan sát.
Lão xương khô chiếm ghế lúc đầu đã ráp lại các khớp xương dưới sàn. Nó lắp ghép xong xuôi, khoác lại áo choàng đen, nhặt lưỡi hái làm gậy chống, tập tễnh đi đến trước mặt Trần Thanh Thạch.
"Chàng trai trẻ, lão xương này đau lưng quá, nhặt giúp lão cái xương ống chân dưới chân cậu với."
Thanh Thạch nhìn động tác ôm lưng của nó, rồi lại nhìn mẩu xương dưới chân, không chút phòng bị mà cúi xuống nhặt.
"Hì hì, KPI tháng này đạt được một phần mười rồi." Lão xương khô với hàm răng sún cười khành khạch, lưỡi hái trong tay vung lên tàn nhẫn. Con quái cao gầy kinh ngạc há hốc mồm, dường như vạn lần không ngờ lão già này lại chơi chiêu đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!