Chương 49: (Vô Đề)

Ánh nắng từ cửa sổ sát đất tràn vào phòng, phủ lên bóng hình gầy gò đang đứng đó.

Chàng thanh niên tuấn tú nhưng sắc mặt tái nhợt, đưa bàn tay gầy khẳng khiu ra hứng lấy một tia nắng rớt xuống. Ánh mắt anh tràn đầy ngưỡng mộ, dõi theo cánh chim đang tung cánh chao liệng ngoài cửa sổ.

"Nếu mình can đảm hơn một chút, nếu cơ thể mình khỏe mạnh hơn một chút..."

Anh tên là Trần Thanh Thạch, từ nhỏ đã là một "hũ t.h.u.ố. c di động" với cơ thể ốm yếu, nhiều bệnh. Trong mắt người ngoài, anh là một nghệ sĩ có khí chất u buồn, tiếng vĩ cầm trầm bổng của anh luôn khiến người ta liên tưởng đến sự tĩnh lặng và mềm mại của cánh rừng sâu hay những đóa hoa trong gió. Thế nhưng, không ai biết rằng, sâu thẳm trong linh hồn anh là khát khao mãnh liệt về một cuộc sống rực lửa, nhiệt huyết cùng tràn đầy đam mê.

Chẳng biết là do ảo giác hay gì, con chim đang tung cánh ngoài cửa sổ bỗng nhiên đậu xuống một cành cây gần đó. Đôi mắt đen láy tinh anh của nó nhìn chằm chằm vào anh, nghiêng đầu rỉa lông rồi thốt lên tiếng người: "Hãy đến số 2323 đường Vũ Trát, ở đó có câu trả lời mà anh muốn."

Chim biết nói sao? Trần Thanh Thạch còn chưa kịp kinh ngạc thì con chim đã rỉa xong bộ lông, lại vỗ cánh bay cao, nhanh ch. óng biến thành một điểm đen nhỏ rồi mất hút nơi phương xa.

Anh đứng thẫn thờ, không biết vừa rồi là do mình nghe nhầm hay là chuyện có thật. Nhưng chuyện sau thì quá đỗi hoang đường, làm gì có con chim nào biết nói tiếng người?

Số 2323 đường Vũ Trát... Anh nhẩm lại địa chỉ mà con chim đã nói. Đường Vũ Trát anh từng đi qua, nhưng ở đó có số 2323 sao?

Nỗi bất an sâu trong linh hồn bắt đầu trỗi dậy, mang theo nỗi thấp thỏm, niềm phấn khích muốn khám phá điều bí ẩn và cả sự phản nghịch đã lâu không thấy. Anh xuống lầu lái xe theo chỉ dẫn của bản đồ đến địa điểm đó. Hiện ra trước mắt là một căn nhà nhỏ hai tầng, treo biển đèn led nhấp nháy:

Cửa hàng tiện lợi 24h.

Hóa ra là một cửa hàng tiện lợi. Ngồi trong xe, Trần Thanh Thạch cảm thấy vô cùng hụt hẫng, có chút tự giễu. Đúng rồi, thế giới coi trọng khoa học này làm gì có chuyện thần bí chứ, nực cười thật khi anh lại tin vào ảo giác nhất thời của mình. Có lẽ dạo này tâm trạng anh quá tệ, đến mức thần kinh cũng nảy sinh vấn đề rồi.

Ngay khi anh chuẩn bị nổ máy rời đi, bên tai bỗng vang lên vô số tiếng thì thầm, giọng điệu y hệt con chim kỳ quái kia:

"Không vào xem thử sao?"

"Không vào xem thử sao?"

"Thật sự không vào xem thử sao?"

Trần Thanh Thạch giật mình, theo bản năng quay đầu về phía phát ra âm thanh, nhưng hai bên trống không, trong xe chỉ có mình anh. Tim anh đập loạn nhịp, hơi thở dồn dập, anh nuốt nước bọt một cái rồi cuối cùng cũng mở cửa xe, bước vào cửa hàng.

"Chào mừng quý khách!"

Tiếng thiết bị cảm ứng điện t. ử vừa vang lên, nam nhân viên đeo mũ đứng sau quầy thu ngân liền ngẩng đầu nhìn sang. Đôi mắt xanh thẳm phản chiếu hình bóng anh, là một người nước ngoài.

Đối diện với ánh mắt đó, Trần Thanh Thạch có chút luống cuống vì anh không định mua đồ. Thực tế, chính anh cũng không biết mình đến đây làm gì, anh chỉ bị mê hoặc bởi lời dụ dỗ của con chim kia... hoặc có lẽ con chim đó vốn là ảo tưởng của chính anh...

Anh cũng chẳng phân biệt nổi nữa.

"Sếp ơi, có khách này." Nam nhân viên hô một tiếng về phía kệ hàng, ngay sau đó, một nữ nhân viên đeo chiếc mũ tương tự đang kiểm kê hàng hóa liền lộ diện.

Cô cầm sổ và b. út trên tay, nhìn Trần Thanh Thạch đang đứng lúng túng, rồi trực tiếp mời anh lên tầng hai.

Trần Thanh Thạch mắc hội chứng sợ xã hội, ngoài những lúc cần thiết, anh hiếm khi ra khỏi nhà. Do sức khỏe yếu nên tính cách anh vốn nhút nhát, thu mình, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mặt người đối diện. Do dự mãi, anh mới lững thững đi theo lên tầng hai.

Đan Sa đã nghe xong câu chuyện của anh.

Chẳng có gì mới lạ, cũng giống như hàng nghìn hàng vạn người trên thế giới này đang hướng về một cuộc sống khác, anh khao khát những điều mạo hiểm, k*ch th*ch mà bản thân không thể chạm tới. Đan Sa đã giúp không biết bao nhiêu người thực hiện nguyện vọng kiểu này rồi.

Mà anh cũng không ngoại lệ.

"Đi theo tôi." Cô đưa lời mời: "Tôi đưa anh đến một nơi để tìm một món đồ."

"Nơi... nơi nào?" Trần Thanh Thạch vội đứng dậy, tầm mắt vẫn né tránh cô, trông rất căng thẳng.

"Một căn phòng kho."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!