Bà lão dẫn Điền Sư Oanh về nhà.
Bà chuẩn bị một bộ chăn đệm mới trải lên chiếc giường gỗ trong căn phòng nhỏ khác: "Đây là phòng cũ của ông nhà tôi, cháu đừng để bụng nhé."
Điền Sư Oanh dù da đầu có đang tê rần đi chăng nữa cũng không thể nói mình để ý, chỉ đành gượng cười cảm ơn.
"Đứa nhỏ tội nghiệp, không biết cha mẹ cháu nhẫn tâm thế nào mà mới sinh ra chưa được bao lâu đã vứt bỏ cháu, để cháu phải lang thang một mình thế này. May mà gặp được mụ già này, chứ không thì đến miếng cơm cũng chẳng có mà ăn." Bà lão nắm tay cô thở ngắn than dài, lời lẽ đầy vẻ xót xa.
Sư Oanh không thể hỏi tại sao bà cứ luôn miệng bảo mình là "đứa trẻ mới sinh". Để bảo toàn tính mạng, cô cảm thấy đôi khi tò mò quá mức sẽ rất nguy hiểm.
"Dạo này trong thành không yên ổn đâu, cứ thỉnh thoảng lại có người mất tích, cháu còn nhỏ phải chú ý đấy. Đúng rồi, đêm xuống trời lạnh gió to, nhớ đắp chăn kỹ vào." Bà lão dặn dò thêm vài câu rồi mới lảo đảo rời đi.
Ngoài cửa sổ, trăng treo cao v. út.
Trong phòng tối om, đến một ngọn nến cũng không có. Sư Oanh trằn trọc trên tấm phản gỗ cứng ngắc, cuối cùng không nhịn được bèn mặc áo dậy, lặng lẽ mò đến cửa phòng bà lão, vén rèm vải lên quan sát. Bà lão trên giường đã ngủ say, ánh trăng hắt lên khuôn mặt già nua, phủ lên đó một lớp bạc lạnh lẽo.
Buông rèm xuống, Sư Oanh rón rén đi ra khỏi cửa chính. Trên phố vắng tanh không một bóng người, cô rất sợ hãi nhưng vẫn phải đ.á.n. h bạo đi theo con đường trong trí nhớ để ra cổng thành.
Bản năng mách bảo cô rằng không nên nán lại nơi này lâu.
Y hệt như lúc đến, hai cánh cổng sắt kiên cố đóng c.h.ặ.t. Sư Oanh đặt tay lên nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra, cô vẫn đứng nguyên tại chỗ.
"Sao lại thế này?" Cô không cam tâm thử đi thử lại nhiều lần, cuối cùng nhận ra mình thực sự không thể trở về bằng cách này.
"Boong! Trời nóng hanh khô, cẩn thận củi lửa!" Tiếng gõ mõ cầm canh vang lên từ phía xa, tiếng chiêng đồng ch. ói tai lan tỏa rất lâu mới dứt.
Gió lạnh thổi khiến chân tay Sư Oanh lạnh toát, cô đành thắt c.h.ặ. t vạt áo nhanh ch. óng quay về. Thế nhưng, khi vừa vào đến phòng, cô sững sờ thấy hai gã đàn ông lạ mặt vạm vỡ đang ngồi đó, nhìn cô cười lạnh.
Bà lão vốn đang ngủ say bấy giờ lại đứng đó đóng c.h.ặ. t cửa chính, bước chân chậm chạp tiến lại gần, giọng nói vẫn hiền từ như cũ: "Bà cứ tưởng cháu thông minh chạy trốn rồi chứ, hóa ra chỉ là ra ngoài đi dạo thôi à. Cháu ngoan, đừng trách bà nhẫn tâm, bà sống một mình cũng phải có cái nghề để kiếm cơm chứ."
"Các người muốn làm gì?" Sư Oanh hỏi bằng miệng, nhưng mắt lại quan sát xung quanh để tính đường chạy.
Bà lão cười hắc hắc, để lộ hàm răng sún: "Cháu à, để bà kể cháu nghe một câu chuyện. Ngày xưa có một mụ già rất thích nhận nuôi những người qua đường và những đứa trẻ không hiểu chuyện, sau đó đem bán hết cho bọn buôn người. Còn những người đó cuối cùng đi đâu thì mụ già không cần bận tâm nữa."
Hai gã lực lưỡng đã áp sát, Sư Oanh chộp lấy cái sọt trên bàn ném mạnh về phía chúng.
Giọng bà lão khản đặc vang lên bên cạnh: "Đây là một đứa trẻ mới sinh đấy, chắc cha mẹ nó đều thuộc phe Linh Hồn cả. Lúc tôi phát hiện ra, nó đang mặc đồ của phe Linh Hồn đi lang thang trong thành."
Hai gã đàn ông không đáp lời, động tác bắt giữ càng thêm nhanh nhẹn. Chúng cao to vạm vỡ, Sư Oanh biết rõ mình không phải là đối thủ nên chỉ có thể dốc hết sức bình sinh để vùng vẫy. Vạn lần không ngờ, trong lúc dùng sức, cô lại đẩy văng được cả hai gã ra xa.
Cô sững sờ trong giây lát. Hai gã đàn ông và bà lão đang đứng xem cũng đờ người ra. Sao có thể chứ? Con bé này lực tay sao lại lớn thế này? Không kịp suy nghĩ nhiều, Sư Oanh lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Hai gã kia sực tỉnh vội vàng đuổi theo.
"Bắt lấy nó! Mau bắt lấy nó!" Bà lão sốt sắng thúc giục, người mà chạy mất thì cái nghề của bà ta cũng bại lộ.
Dù đã liều c.h.ế. t kháng cự, cuối cùng Sư Oanh vẫn không thoát được. Cô bị hai gã đàn ông thô bạo bắt lại, đ.á.n. h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, đau đớn đến mức cảm giác như xương cốt toàn thân đều vỡ vụn.
"Đây là cái gì?" Bà lão quái lạ nhìn chằm chằm vào dòng m.á. u đỏ tươi trào ra từ khóe miệng cô, lộ vẻ khó hiểu. Hai gã kia cũng thấy lạ lùng, chuyện cô có thể một mình đẩy ngã cả hai đứa lúc nãy đã đủ kỳ quái rồi.
"Bà chắc đây là trẻ sơ sinh của phe Linh Hồn chứ?" Một gã chất vấn bà lão.
Bà lão dù vẫn còn nghi hoặc nhưng không kịp nghĩ nhiều, vội đáp: "Chắc chắn! Tôi vẫn còn giữ bộ đồ phe Linh Hồn của nó đây này. Con ranh này lắm mưu nhiều kế, chắc chắn là nó cố tình giở trò đấy, các anh đừng có để bị lừa. Năm đồng, không thiếu một xu!"
Gã đàn ông rút từ trong túi ra mấy tờ phiếu đưa qua, dùng dây thừng trói c.h.ặ. t c.h.â. n tay Sư Oanh, nhét giẻ vào miệng rồi tống cô vào một chiếc thùng gỗ đã chuẩn bị sẵn, đẩy xe rời đi.
Lối đi của chúng rất kín đáo, mặc cho Sư Oanh có vùng vẫy thế nào trong cái thùng tối tăm cũng không ai phát hiện ra. Đến khi cô nhìn thấy ánh sáng lần nữa thì đã bị đưa đến một căn phòng tối om hoàn toàn xa lạ.
Nơi này đang giam giữ hơn mười người giống như cô, thậm chí có một người trên trán còn có dấu ấn đỏ rực — chính là "Nguyên sinh nhân cao quý" mà bà lão từng nhắc tới.
Sư Oanh thực sự không ngờ số mình lại nhọ đến thế. Mới xuyên không một cách mù mờ đã đụng ngay phải bọn buôn người m.á. u lạnh. Mụ già c.h.ế. t tiệt kia ngụy trang thì hiền hậu mà tâm địa lại thâm độc như rắn rết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!