Dương sinh trong bộ dạng dữ tợn, kinh tởm đã hung hãn lao tới, Hứa sinh vội vàng lăn lộn một vòng né tránh đầy chật vật.
Gã cương thi phát ra những tiếng gầm rú không giống tiếng người, đôi tay cứng đờ như hai thanh sắt đ.â. m thẳng tới. Hứa sinh bất đắc dĩ phải liên tục lăn lộn né đòn, chỉ trong chốc lát đã th* d*c như trâu. Nhưng rất nhanh sau đó, anh chợt nhận ra mình mải lo chạy trốn sự truy đuổi của cái xác mà đã vô tình dạt ra đến tận rìa Tây Uyển!
Lũ yêu quái đang dùng cách này để ép anh phải rời khỏi nơi trú ẩn!
Trong lòng Hứa sinh vừa phẫn nộ vừa bi thương, rõ ràng biết rõ âm mưu của chúng mà không cách nào chống lại.
…
Trong gương mây.
Lũ yêu quái trong sảnh tiệc nhìn Hứa sinh bị đuổi cho chạy trốn thục mạng, nhếch nhác khốn khổ thì khoái chí cười vang. Ninh sinh đứng sau lưng Vương Liêm Phùng nhìn từ xa, cả người lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Hóa ra bấy lâu nay họ vẫn luôn bị coi như đám đào hát trên sân khấu để chúng xem trò vui.
Ninh sinh muốn vứt bỏ tất cả để lao ra mắng c.h.ử.i, ngăn cản chúng, nhưng anh không có đủ can trường. Anh cũng muốn khẩn cầu Vương công t. ử ra tay giúp đỡ, nhưng những gì diễn ra ngày hôm qua khiến anh hiểu rõ điều đó là không thể. Cuối cùng, anh đau đớn nhận ra mình chẳng thể làm được gì.
Vương Liêm Phùng cau c.h.ặ. t mày.
Anh cũng muốn cứu người, nhưng cũng biết mình không thể mãi gặp may mắn như ngày hôm qua. Sự tội lỗi và bản năng bảo mệnh đang giao tranh dữ dội trong lòng. Ngay lúc đó, trong gương, Hứa sinh bị cánh tay cứng đờ của gã cương thi đ.â. m trúng, một mảng thịt lớn ở bắp tay bị xé toạc, đau đớn gào thét liên hồi.
Tim Vương Liêm Phùng đập thình thịch. Đột nhiên, từ bên ngoài tường viện, một bóng người bất ngờ nhảy vào. Đó là một gã hào kiệt râu ria lởm chởm, gã quát lớn một tiếng, thanh trọng kiếm trong tay c.h.é. m mạnh vào con quái vật. Con cương thi rống lên đau đớn rồi quay người nhảy phắt bỏ chạy.
"Chạy đi đâu!" Gã đàn ông mặt đỏ vung tay phóng ra một đồng tiền cổ, trúng ngay sau gáy quái vật. Nó t.h.ả. m thiết gào lên một tiếng rồi đổ gục xuống đất, tắt lịm.
Lũ yêu quái ngoài gương đại kinh thất sắc!
"Đạo sĩ ở đâu ra vậy?!"
Dạ xoa vốn đang ung dung tự tại bỗng biến sắc mặt. Giữa lúc gã đang mở tiệc đãi khách mà lại có đạo sĩ xông vào phá hỏng nhã hứng, thật là làm gã mất mặt. Nếu hôm nay không giải quyết ổn thỏa, sau này gã còn mặt mũi nào thống lĩnh bầy yêu? "Đây... đây là?" Sự xoay chuyển đột ngột khiến Ninh sinh ngây người ra.
Vương Liêm Phùng cũng há hốc mồm. Nhìn tạo hình này, chẳng lẽ là nhân vật huyền thoại đó sao?
Gã đàn ông râu rể xốc Hứa sinh đang đờ đẫn dưới đất dậy, nhanh tay móc từ túi quần ra một cái lọ nhỏ, rắc chút bột t.h.u.ố. c lên vết thương của anh ta: "Nơi này yêu nghiệt đông đúc, mau theo tôi rời đi!"
Hứa sinh liền vùng vẫy: "Tôi không đi! Tôi không đi!"
Gã thô kệch nổi giận: "Không đi để ở lại làm mồi cho lũ yêu quái à?"
Hứa sinh liều mạng phản kháng: "Tôi không đi! Không đi! Ông mới là yêu nghiệt, đừng hòng mê hoặc tôi!"
Thấy mây yêu từ xa đang cuồn cuộn kéo đến, gã râu rể đ.á.n. h ngất Hứa sinh, vác anh ta lên vai rồi nhảy qua tường cao chạy biến. Kết giới trên tường vốn đã bị gã phá vỡ nên gã có thể đi lại tự nhiên.
Một tên đạo sĩ phàm trần mà dám đơn thương độc mã xông vào phủ đệ của mình, Dạ xoa cùng đám yêu quái đằng đằng sát khí cưỡi mây đuổi theo, thề phải bắt bằng được kẻ to gan lớn mật đó.
Vương Liêm Phùng bị cuốn lên mây, cả người gần như đứng hình. Dưới chân nhìn thì hư ảo nhưng giẫm lên lại cứng ngắc, nhưng dù cứng đến đâu cũng không che giấu được nỗi sợ hãi tột độ trong lòng. Cái thứ này có chắc chắn không? Có khi nào mình bị rơi xuống không?
Gió tạt thẳng vào mặt khiến anh gần như nghẹt thở. Tốc độ cưỡi mây của Dạ xoa cực nhanh, các yêu quái khác đều có phép thuật để chống đỡ, duy chỉ có anh là mặt mày bắt đầu tím tái vì... thiếu oxy.
"Vương huynh, huynh sao vậy?" Hàng Viên quân bên cạnh ngơ ngác hỏi. Con cáo xanh hai đuôi đằng xa cũng liếc mắt quan sát.
"Tôi... tôi... Á!" Vương Liêm Phùng há miệng th* d*c, mặt mũi tím ngắt, vì không kiểm soát được thăng bằng nên ngã thẳng từ trên mây xuống.
"Vương huynh!" Hàng Viên quân thất kinh, định đưa tay ra vớt lấy anh nhưng bị Dạ xoa ngăn lại: "Vương huynh pháp lực cao thâm, cần gì ngươi giúp?"
…
Một người rơi từ trên mây xuống, động tĩnh lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý của bầy yêu, ngay cả gã đạo sĩ đang chạy xa cũng ngoái đầu nhìn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!