Nửa đêm canh ba.
Căn phòng của các thư sinh ở Tây Uyển vang lên tiếng gõ cửa. Khi họ mở cửa ra thì bên ngoài trống không, chỉ thấy một tờ giấy trên đó viết những dòng chữ nguệch ngoạc:
"Lão đạo sĩ là đồ O đảo, tiểu đồng là trái dưa O, ba người c.h.ế. t rồi, ăn sạch bách. Vương công t. ử lưu b. út."
"..." Đám thư sinh ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu mô tê gì.
Phía bên kia gương mây, Dạ xoa và Hoàn Tiêu đạo trưởng đồng loạt nín thở vì cạn lời. Họ thừa biết gã Hàng Viên quân thực chất muốn viết là "Lão đạo sĩ là đồ l.ừ. a đ.ả.o, tiểu đồng là trái dưa giòn", nhưng khổ nỗi gã học hành nông cạn, chữ nghĩa chẳng được bao nhiêu nên mới ra nông nỗi ấy...
"Hì hì, đồ O đảo, dưa O, thú vị, thú vị thật đấy." Lão đạo sĩ rút từ trong tay áo ra một trái dưa giòn, biến nó thành hình dạng gã mặt ngựa thân lợn Hàng Viên quân, rồi ngoác mồm c.ắ. n đứt đầu, vừa cười vừa nhai.
Đám yêu quái có mặt ở đó nhìn mà lạnh cả sống lưng, lông tơ dựng ngược. Ngược lại, gã Hàng Viên quân thật lại đứng đó ch** n**c miếng ròng ròng, thích thú nhìn "chính mình" biến mất dần trong miệng lão đạo, còn hỏi thêm: "Ngọt không?"
"Ngọt." Lão đạo nói xong liền chia cho gã một trái y hệt. Thấy hình dạng trái dưa giống hệt mình, Hàng Viên quân chẳng mảy may để tâm, ôm lấy gặm lấy gặm để.
Thực ra ban đầu gã định cằn nhằn với Dạ xoa, bảo là cho giả làm gián điệp mà lại chẳng cho lộ mặt, chỉ bắt viết tờ giấy ném vào, chẳng sướng tay chút nào. Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị trái dưa của lão đạo làm cho mê mẩn, quăng luôn chuyện đó ra sau đầu.
Trong sảnh tiệc cười nói rôm rả. Ở Tây Uyển, ba người thư sinh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hiện tại chỉ còn lại ba người họ Ninh, họ Tôn và họ Hứa. Cả ba đều là những người ưu tú nhất, vốn là tú tài trẻ tuổi của các huyện học, gặp nhau trên đường đến tỉnh thành bái sư cầu học rồi kết bạn đồng hành, ai ngờ lại gặp phải tai họa này. Dù trải qua bao phen sinh t.ử, họ vẫn cố gắng giữ được sự bình tĩnh.
Thế nên, hai hôm trước khi bốn nữ quỷ đến mê hoặc họ không tin, hôm qua lão đạo sĩ xuất hiện quá mức trùng hợp họ cũng không tin. Họ không biết nhóm Đào sinh đã trốn thoát chưa, nhưng ít nhất mình vẫn còn sống.
Nhưng chính vì quá thông minh nên họ lập tức đọc hiểu được ẩn ý trên tờ giấy. Nhóm Đào sinh ba người c.h.ế. t hết rồi, đã chôn xác trong bụng yêu quái, lão đạo sĩ kia chắc chắn cũng là yêu tà giống như mấy nữ quỷ trước đó.
Không chỉ có vậy.
Thư sinh họ Hứa vốn tài trí nhạy bén, rất giỏi nắm bắt chi tiết và suy luận thâm sâu. Ngón tay run rẩy của anh ta chỉ vào ba chữ "Vương công t.ử" trên tờ giấy rồi rụt lại ngay. Ninh sinh và Tôn sinh sững sờ trong giây lát, ngay sau đó cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Hứa sinh đang thầm nhắc nhở họ về "Vương công t.ử".
Vương công t. ử hôm nay rất bất thường, không lộ diện mà chỉ ném lại tờ giấy. Hơn nữa chữ viết vặn vẹo xấu xí, lại còn lem nhem những vết mực đen thui. Dù họ chưa từng thấy chữ viết của Vương công t.ử, nhưng qua những lần trò chuyện trước đó, họ thấy anh cử chỉ lời nói đều rất mực lễ độ, đúng mực kẻ sĩ, nét chữ bẩn thỉu loạn xạ thế này hoàn toàn không khớp với tính cách của anh.
Huống hồ Vương công t. ử từng tự bảo mọi người có thể gọi mình là "Vương sinh", đám thư sinh vì muốn bày tỏ lòng kính trọng mới gọi là "Vương công t.ử". Nếu anh thực sự để lại chữ ký, đáng lẽ phải viết là "Vương sinh" mới đúng!
Có kẻ đang giả mạo Vương công t. ử để đưa tin cho họ. — Và kẻ đó, chắc chắn là yêu quái.
Ba người nhìn nhau, chỉ thấy trong không khí vô hình xung quanh dường như có vô số đôi mắt tà ác đang nhìn chằm chằm vào mình.
Gương mây.
Dạ xoa dùng gương mây để thấu thị tất cả, mọi hành động của họ đều bị giám sát, rất có thể ngay lúc này cũng vậy...
Hứa sinh buông tờ giấy xuống, lòng đau xót tuyệt vọng, nắm c.h.ặ. t t.a. y Ninh sinh và Tôn sinh, khóc rống lên: "Đào huynh, Trương huynh, Liêu huynh đều c.h.ế. t cả rồi, chỉ còn lại chúng ta thôi sao!" Hai người kia cũng ôm lấy anh ta, ba người khóc lóc t.h.ả. m thiết.
Đám yêu quái ở Đông Uyển xem mà khoái chí vô cùng, sự tuyệt vọng và sợ hãi trên mặt ba người khiến m.á. u của chúng sôi sục. Quả nhiên thêm chút "thất tình lục d.ụ.c" vào trò chơi này thú vị hơn hẳn, cảm giác nắm thóp được kẻ khác thật khiến người ta không dứt ra nổi!
…
Ngày thứ tư.
Buổi tiệc vẫn diễn ra đúng giờ vào buổi sáng. Tuy tiệc kéo dài đến tận đêm khuya nhưng lũ yêu quái chẳng hề hấn gì, nhất là khi bàn đến chuyện đối phó với đám thư sinh, kẻ nào kẻ nấy đều phấn chấn hẳn lên. Hai lần trước Hắc Sơn và lão đạo đã trổ tài khiến mọi người bái phục, giờ kẻ nào dám đứng ra cũng phải có chút bản lĩnh, nếu không chẳng phải tự làm xấu mặt mình sao.
Đang lúc bàn tán xôn xao, một khối vật chất hư hư thực thực bay vào giữa sảnh tiệc, phát ra giọng nói huyền ảo không kém: "Hôm nay để tôi đi cho."
Bầy yêu tò mò nhìn khối vật chất đó. Kẻ này diện mạo lạ lẫm, từ trước đến nay cũng chẳng thấy xuất hiện nhiều, giờ lại dám xung phong, chắc hẳn có bản lĩnh lớn? Dạ xoa mời khách bốn phương, nhưng không phải kẻ nào gã cũng quen. Con yêu này là người mới đến lần đầu. Dạ xoa cũng tò mò về pháp môn của nó nên gật đầu: "Mời đạo hữu thi triển thần thông."
Con yêu đó trước tiên bôi một thứ gì đó lên gương mây, sau đó chập chờn rời khỏi Đông Uyển. Khoảng nửa nén nhang sau, nó đến trước cửa phòng đám thư sinh ở Tây Uyển, tỏa ra một làn sương mù xanh biếc dày đặc bao trùm cả căn nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!