Việc hồn phách gặp được thần tiên là chuyện quá đỗi huyền diệu, đám thư sinh vẫn còn chìm đắm trong đó, bán tín bán nghi không biết vừa rồi là mộng hay thực. Họ hoang mang kiểm tra cơ thể mình, thấy những người xung quanh cũng làm hành động tương tự thì nhìn nhau, thử thăm dò:
"Ta vừa mới nằm mơ, thấy hồn lìa khỏi xác rồi gặp một lão đạo trưởng."
Những người khác hít một hơi lạnh: "Có phải còn có Kim Đồng Ngọc Nữ hầu hạ không?"
"Đúng đúng, chính là như vậy!"
Mọi người chấn động khôn cùng. Đột nhiên, Đào sinh chỉ xuống đất hô lên: "Đây chẳng phải là 'Khung Lư Bảo Bình' trong mộng sao?"
Chỉ thấy một chiếc bình cổ nhỏ cao khoảng nửa thước đang lặng lẽ đứng giữa đám thư sinh, mắt thường cũng có thể thấy thần quang ẩn hiện bên trong, diệu kỳ khôn tả. Những lời đồn về phương sĩ đắc đạo trên núi vốn đã có từ lâu, chỉ là chưa ai từng gặp mặt. Cũng giống như yêu quái vậy, trước đây chỉ có truyền ngôn chứ không có thực chứng.
Nhưng nếu họ đã xui xẻo đ.â. m sầm vào ổ quỷ, thì việc hồn gặp tiên nhân cũng chẳng có gì lạ.
Nghĩ đến "Xuyên tường thuật" mà lão đạo trưởng vừa dạy, mọi người hào hứng muốn thử. Sau vài lần thực nghiệm, họ quả nhiên có thể đi xuyên qua vách tường như không có vật cản!
Như chợt nhớ ra điều gì, Ninh thư sinh bảo mọi người cất kỹ bảo bình, hạ thấp giọng nói: "Chư vị còn nhớ lời Vương công t. ử dặn không? Dạ xoa có gương mây, có thể quan sát hành tung của chúng ta. Không biết gã có nhìn chằm chằm suốt không, nhưng chúng ta phải cẩn trọng, tuyệt đối không được để lộ sơ hở."
Những người khác đều gật đầu tán thành.
Một người thông minh trong nhóm suy luận: "Mỗi lần Vương công t. ử đến giúp chúng ta đều là vào ban đêm. Còn bốn nữ quỷ hôm qua đến mê hoặc chúng ta là vào ban ngày, ban đêm lại không thấy động tĩnh gì. Ta mạn phép đoán rằng bọn yêu quái đêm xuống cũng phải nghỉ ngơi, hay là chúng ta hành động vào ban đêm?"
Đám thư sinh nhao nhao khen anh ta trí tuệ, quan sát tỉ mỉ, thế là quyết định hành sự vào đêm nay.
Nào ngờ, tất cả đều đã phơi bày trong Vân Loan Nhiếp Không Kính.
…
Tại Đông Uyển.
Sảnh tiệc im phăng phắc, lũ yêu quái nhìn nhau: "Trong chúng ta có gián điệp! Vương công t. ử là kẻ nào?"
Đám thư sinh đã cẩn thận đến mức không thể cẩn thận hơn, nhưng dù sao họ cũng chỉ là thân xác phàm trần, không tài nào lường được thủ đoạn của yêu ma. Chiếc gương mây kia quả thực là bảo vật, không chỉ thu được phong cảnh xa xôi, chi tiết đến từng hạt bụi, mà còn có thể bắt được âm thanh rồi phóng đại lên gấp hàng chục lần. Vì thế, những lời thì thầm của họ thực chất đều lọt vào tai tất cả mọi người ở đây.
Hơn nữa đám thư sinh hoàn toàn không biết rằng, cái gọi là mộng cảnh gặp thần tiên chẳng qua cũng chỉ là thủ đoạn của yêu tà, nhất cử nhất động của họ đều nằm trong sự giám sát.
Một con công tinh giận dữ đập bàn: "Đã là thuộc hạ của yêu giới mà dám cấu kết với nhân gian, lại còn tiết lộ chuyện con gái Hắc Sơn quân và bảo kính của Dạ xoa quân, thật đáng tội c.h.ế.t!"
Bình tĩnh. Không được hoảng, phải giữ bình tĩnh.
Vương Liêm Phùng bưng chén trà, giả vờ thản nhiên uống nước. Anh tin chắc không ai biết đó là mình, vì "Vương" là một họ rất lớn, trong đám yêu tà ở đây có không ít kẻ tự hiệu là "Vương mỗ mỗ", chẳng có gì lạ. Cảm ơn ông bà tổ tiên đã cho mình sinh ra trong họ Vương!
"Vương huynh, trùng họ với huynh kìa." Gã mặt ngựa thân lợn ngồi bàn bên cạnh hì hì xem náo nhiệt, dùng cái vai thô kệch huých vào người anh.
Vương Liêm Phùng bị huých cho suýt gãy cả xương vai, trong lòng c.h.ử. i thầm nhưng mặt vẫn phải giả bộ không đau, không có cảm giác gì. Anh trưng ra bộ dạng ngông cuồng vốn có, cười lạnh: "Lời của người phàm mà các ngươi cũng tin? Chắc chắn chúng chỉ tùy tiện nói ra một cái họ lớn để khích bác ly gián thôi!"
Lời này lập tức bị một con yêu khác đứng gần đó phản bác: "Nhưng nếu không có gián điệp tiết lộ, sao chúng biết được chuyện gương mây? Sao dám thách thức như vậy?"
Vương Liêm Phùng lạnh lùng liếc gã một cái: "Ta có bảo là không có gián điệp đâu, ý ta là nếu chúng đã biết có gương mây thì sao lại ngu đến mức tiết lộ thông tin của người giúp mình? Chẳng lẽ lại lấy oán trả ơn sao? Người phàm quỷ quyệt lắm, đây chắc chắn là cái bẫy ly gián!"
Khéo mồm thật! Mình đúng là thiên tài!
Vương Liêm Phùng thầm tự khen sự nhạy bén của mình, bưng chén trà uống thêm ngụm nữa để trấn tĩnh. Đám yêu quái nghe vậy cũng thấy có lý, bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Được rồi, được rồi." Dạ xoa lại phải đứng ra duy trì trật tự. Gã dùng đôi mắt lạnh lẽo cảnh cáo bầy yêu: "Dù kẻ đó là ai, chắc chắn sau này sẽ không dám tự tìm đường c.h.ế. t nữa. Việc này cũng coi như lỗi của ta. Những ngày tới, ta sẽ phái tiểu đồng canh giữ ngày đêm, tuyệt đối không để ai bí mật đưa tin nữa."
Nói vậy có nghĩa là gã không truy cứu nữa. Dù sao vì vài tên người phàm mà làm mất lòng vị khách mình đích thân mời đến thì thật không đáng.
Vương Liêm Phùng thầm thở dài. Anh vốn muốn giúp họ thêm chút nữa, xem ra giờ hết hy vọng rồi. Đám thư sinh kia, nhất định phải trụ vững đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!