Chương 29: (Vô Đề)

Bên lề đường phố phồn hoa náo nhiệt.

Tiết Cương, giờ đã là một thanh niên, đang ngồi thẫn thờ trên bậc thềm. Râu ria lởm chởm, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời.

Công ty may mặc nhỏ mà anh gầy dựng gần đây liên tục bị chèn ép. Lô hàng mới nhất bị các đối tác lớn đồng loạt trả về với lý do kiểm định chất lượng không đạt yêu cầu.

Kẻ thù không đội trời chung của anh là một gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi có dáng người đẫy đà, mặc sơ mi hoa hòe, vest xanh dương, đeo dây chuyền vàng và đồng hồ vàng khè. Gã luôn làm ra vẻ một ông chủ giàu sang rộng lượng, nhưng thực chất lại là kẻ vô cùng nham hiểm và bỉ ổi.

Chính gã đã mua chuộc nhân viên trong công ty anh để ngấm ngầm giở trò. Tiết Cương thừa biết là gã gài bẫy mình, nhưng vì không có bằng chứng cụ thể nên đành ngậm đắng nuốt cay chịu lỗ.

Một chiếc xe hơi màu đen lướt qua chỗ anh rồi đột ngột lùi lại.

Mấy gã đàn em bước xuống xe trước, sau đó là gã chủ béo mỡ màng, run rẩy từng bước. Gã nhìn xuống Tiết Cương đang hồn siêu phách lạc, nở một nụ cười giả tạo: "Ồ, đây chẳng phải là Tiết tổng sao?"

Tiết Cương lạnh lùng liếc gã một cái rồi lại cúi đầu xuống.

Thái độ xem mình như không khí khiến gã chủ béo khó chịu, gã cười nhạo: "Giờ cậu cũng chỉ là một con ch. ó mất nhà thôi, mà còn dám ra vẻ với tôi à? Lô hàng này lỗ nặng đấy nhỉ, đủ để cái công ty cỏn con kia sập tiệm rồi. Nhưng Tiết tổng còn trẻ mà, biết đâu lại có ngày Đông Sơn tái khởi?"

Gã cười ha hả, kéo gấu quần tây rồi ngồi xổm xuống bên cạnh Tiết Cương. Tên đàn em đứng cạnh lập tức châm một điếu xì gà đưa tới. Gã rít một hơi, phả luồng khói nồng nặc vào mặt Tiết Cương, lấy tư thế của kẻ bề trên để dạy bảo: "Tiểu Tiết này, cậu vẫn còn non lắm. Cậu có biết tại sao việc làm ăn của cậu không thành công không?"

Ngón tay mập mạp gạt gạt tàn t.h.u.ố.c.

"Bởi vì cậu quá cô độc, không biết hòa nhập. Làm kinh doanh thì ai chẳng phải lo lót tứ phương, Tiết tổng cứ độc lai độc vãng như thế thì sao mà sống sót cho nổi?"

Hai người họ trở thành kẻ thù, ngoài việc tranh chấp lợi ích, còn vì trước đây gã chủ béo từng mời Tiết Cương hợp tác nhưng bị anh từ chối thẳng thừng, nên gã đem lòng thù hận.

Gã nhét nửa điếu xì gà còn lại vào kẽ tay Tiết Cương, rồi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không hề tồn tại trên bộ vest, chỉnh lại cổ áo rồi lên xe. Chiếc xe lao đi mất hút, chỉ để lại làn khói xả nồng nặc.

Tiết Cương cúi đầu, hồi tưởng lại quãng đời bao nhiêu năm qua của mình. Hình như anh luôn sống bên lề xã hội. Lúc nhỏ bị đám trẻ trong làng cười nhạo, cô lập; lớn lên lại bị những hạng cặn bã này chèn ép, nhục mạ.

Anh đã quá chán ghét những ngày tháng bị người đời giẫm đạp và sỉ vả.

Siết c.h.ặ. t nửa điếu xì gà trong tay, nhìn đốm lửa lúc sáng lúc mờ và làn khói vây quanh, Tiết Cương đưa lên miệng rít một hơi. Vị hăng nồng khiến phổi anh khó chịu đến phát ho khan. Anh phả luồng khói ra, nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn dòng người qua lại trên phố.

Rất nhiều người quen đều nhận xét Tiết Cương đã thay đổi.

Anh bắt đầu trở nên khéo léo, biết xu nịnh, thậm chí là cực kỳ linh hoạt và lọc lõi. Anh vốn dĩ rất thông minh, đặc biệt là khi sự thông minh đó được dùng để cố ý thay đổi bản thân.

Anh quen được một cô bạn gái giàu có quyền thế, là con gái rượu của một ông chủ công ty nhu yếu phẩm, tiềm lực tài chính hùng hậu hơn anh rất nhiều. Tiết Cương cố tình đóng vai nạn nhân bị kẻ tiểu nhân hãm hại, phong thái hào hoa lại ẩn chứa nỗi khổ tâm khó nói.

Cô thiên kim tiểu thư vốn được nuông chiều từ nhỏ đã bị anh đ.á.n. h lừa, lại thêm si mê vẻ thâm tình của anh, nên đã vừa gây áp lực vừa khẩn cầu cha mình rót vốn giúp anh vực dậy sự nghiệp.

Vị chủ tịch nọ chỉ có duy nhất một cô con gái, từ nhỏ đã nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, làm sao nỡ nhìn con khóc lóc đòi sống đòi c.h.ế.t. Cộng thêm việc Tiết Cương ngụy trang quá tốt, trước mặt ông luôn là một chàng trai cầu tiến, ngoan ngoãn và yêu con gái ông sâu sắc. Thế nên ông đành nhượng bộ, chấp nhận người con rể tương lai này.

Hai người mặn nồng bắt đầu bàn chuyện đính hôn. Với tư cách là vợ tương lai của Tiết Cương, cô tiểu thư Tôn Bội Nhụy yêu cầu anh dẫn mình về nơi ở hiện tại để xem căn nhà tương lai của bà chủ là như thế nào.

Trong lòng Tiết Cương có chút do dự, nhưng mặt không hề lộ vẻ gì, chỉ mỉm cười nuông chiều đồng ý. Căn nhà anh ở hiện giờ không còn là căn phòng thuê nhỏ hẹp của nhiều năm trước nữa. Vốn dĩ nhờ tích góp bao năm anh đã chuyển vào một căn hộ rộng rãi, nhưng vì bị liên lụy bởi lần phá sản trước nên đã bán đi, đổi thành một căn nhà thuê có diện tích vừa phải.

Trong nhà, người đàn bà cao lớn, xấu xí đang nấu cơm. Hai món xào đơn giản và một bát cháo, đều là những món Tiết Cương thích ăn.

Tiếng "cạch" vang lên, cửa phòng mở ra. Người bước vào không chỉ có mình Tiết Cương mà còn một cô gái trẻ trung, sành điệu.

Cô gái nhìn quanh căn phòng với vẻ chê bai ra mặt, ánh mắt dừng lại trên người đàn bà đang tò mò đứng trong bếp. Nhìn vóc dáng thô kệch và gương mặt khó coi của bà ta, cô gái lộ vẻ ghê tởm vô cùng: "Đây là giúp việc nhà anh à? Sao anh lại tìm một bà giúp việc xấu xí thế này!"

Gương mặt Tiết Cương trong thoáng chốc trở nên vặn vẹo. Anh nghe ra được sự khinh bỉ cao ngạo trong lời nói của cô gái, y hệt như đám trẻ con từng cười nhạo anh ở làng, y hệt như gã đối thủ từng sỉ nhục anh. Trái tim nhạy cảm của anh không thể kìm nén được mà sinh ra sự ác cảm và chán ghét tột cùng, nhưng nụ cười trên gương mặt như đeo mặt nạ vẫn không đổi.

"Em yêu à, dì Triệu tuy vẻ ngoài không được đẹp nhưng làm việc rất tháo vát, dì ấy đã ở nhà anh nhiều năm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!