Chương 25: (Vô Đề)

Trào lưu làm đẹp trong trường học vốn chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.

Gần đây, đám con gái bắt đầu rộ lên mốt đeo hoa tai.

Hôm đó, Cố Nhân cùng mấy cô bạn thân rủ nhau đi bấm lỗ tai còn lén dùng tiền tiêu vặt mua một đôi khuyên nụ. Nhà trường cũng không cấm đoán việc này, thế là cô nàng cùng đám nữ sinh xinh xắn khác chính thức gia nhập "đội quân khuyên tai".

Sau giờ học, học sinh trong lớp lần lượt ra về.

Mấy cô bạn đang bàn tán xem lát nữa qua nhà ai chơi thì Triệu Lệnh Uyên xách cặp bước vào. Vẻ ngoài điển trai của cậu lập tức thu hút sự chú ý của cả đám.

"Cố Nhân, về nhà thôi." Cậu gõ gõ xuống mặt bàn.

Cố Nhân đang vội vàng nhét đống sách vở bài tập vào cặp, kéo khóa rẹt một cái rồi quay đầu sang trái sang phải, đôi mắt to sáng long lanh đầy vẻ mong chờ: "Nhìn xem hôm nay em có gì khác không nào?"

Triệu Lệnh Uyên vốn là người cầu toàn, nhìn cách cô thu dọn đồ đạc bừa bãi mà thấy đau cả đầu. Nghe vậy, cậu liếc mắt nhìn qua: "Em mọc thêm hai con mắt với hai lỗ mũi à?"

"..."

Trước khi nắm đ.ấ. m của cô kịp bay tới, cậu vội vàng bổ sung: "Thấy rồi, thấy rồi, đeo khuyên tai chứ gì." Nhưng ngay sau đó, cậu lại tò mò hỏi: "Con gái tụi em giờ toàn đeo khuyên một bên thôi hả?"

"Một bên?"

Cố Nhân vội vàng đưa tay sờ hai bên tai, quả nhiên chỉ còn lại một chiếc.

"Á, chắc chắn là rơi mất rồi!" Cô cúi đầu tìm kiếm khắp nơi. Khổ nỗi chiếc khuyên tai bé xíu thật khó tìm, cô cảm thấy như tim gan phèo phổi mình sắp vỡ vụn đến nơi, chỉ hận không thể chui xuống đất để rà soát từng tấc một: "Khuyên tai mới của em! Tiền tiêu vặt em vất vả lắm mới tiết kiệm được để mua đấy!"

Nghe giọng cô bắt đầu mếu máo, Triệu Lệnh Uyên càng đau đầu hơn, không nhịn được mà châm chọc: "Chẳng biết vị công chúa thủy tinh nào bình thường đụng nhẹ một cái cũng kêu trời kêu đất, thế mà cũng dám đi bấm lỗ tai? Giờ thì rơi rồi đấy, chậc."

Thấy cô nàng gần như quỳ rạp xuống sàn, sắp sửa "hợp nhất" làm một với cái mặt đất đến nơi, cậu nhìn không nổi nữa bèn hỏi: "Em có biết nó rơi lúc nào không? Trường học rộng thế này, sân chơi, nhà vệ sinh, tiệm tạp hóa, nhà ăn... chỗ nào cũng có khả năng, em định tìm kiểu gì?"

"Thế giờ phải làm sao, chẳng lẽ bỏ luôn cái khuyên mới à?" Lúc này nước mắt Cố Nhân bắt đầu rơi lã chã, từng giọt từng giọt thi nhau rớt xuống.

Khóc t.h.ả. m thế này, xem ra đúng là thích lắm đây.

Triệu Lệnh Uyên ngược lại thấy buồn cười, cảm giác con bé này từ nhỏ đến lớn toàn gặp phải mấy chuyện dở khóc dở cười kiểu này. Nhưng việc dọn dẹp đống rắc rối cho cô đã trở thành thói quen từ bé của cậu, cậu rút khăn giấy trong cặp đưa qua: "Đừng khóc nữa, bao nhiêu tuổi rồi mà suốt ngày hở tí là khóc. Chẳng qua chỉ là mất cái khuyên tai thôi mà? Ngày mai anh tìm cho."

"Thật không?" Cố Nhân tin sái cổ, bởi lẽ chỉ số uy tín của Triệu Lệnh Uyên đối với cô cực kỳ cao, nhưng cô vẫn lo lắng: "Trường rộng thế này anh tìm kiểu gì?"

"Người tài ắt có diệu kế." Cậu một tay đút túi quần: "Đứng dậy phủi bụi rồi về nhà nhanh."

Cố Nhân quệt qua quệt lại mấy cái vào đầu gối, vội vàng xách cặp đuổi theo bước chân cậu, còn được đà lấn tới thương lượng: "Hay là tìm luôn hôm nay đi? Em muốn đeo luôn hôm nay cơ, đừng đợi đến mai nữa mà?"

"..." Triệu Lệnh Uyên lườm cô đầy khinh bỉ: "Câm mồm đi."

Sáng sớm hôm sau trên đường đi học, Cố Nhân quả nhiên nhận được một chiếc khuyên tai y hệt chiếc cũ. Cô không mảy may nghi ngờ mà nhảy cẫng lên vui sướng: "Tìm thấy thật này! Triệu Lệnh Uyên, anh đỉnh quá đi mất!"

Bị lây lan bởi bầu không khí vui vẻ của cô, Triệu Lệnh Uyên đắc ý vô cùng, vẻ mặt cực kỳ vênh váo: "Hôm nay em mới biết anh đỉnh à?"

Cố Nhân giơ hai ngón tay cái tán thưởng kịch liệt, rồi đưa khuyên tai tới trước mặt cậu: "Đeo giúp em, đeo giúp em đi! Tự em cứ sờ mãi chẳng trúng lỗ!"

Triệu Lệnh Uyên nhìn chiếc khuyên tai đầy do dự, nhưng trước sự thúc giục của cô, cuối cùng cậu vẫn cầm lấy, nhẹ nhàng giữ lấy vành tai mềm mại của cô rồi cẩn thận đeo vào. Chiếc khuyên nụ đính đá lấp lánh khảm trên vành tai ửng hồng, cứ thế ẩn hiện sau làn tóc đen nhánh theo nhịp quay đầu soi gương đầy phấn khích của cô.

Bố Triệu đang lái xe phía trước, nhìn qua gương chiếu hậu mỉm cười dõi theo hai đứa trẻ.

Thời gian trôi đi, cả hai đều thay đổi nhanh ch. óng.

Triệu Lệnh Uyên cao vọt lên, ngày nào cũng ăn như hổ đói, đống đồ ăn vặt Cố Nhân lén giấu đều bị cậu quét sạch không ít. Còn cô thì ngày càng thon gọn, đống thịt mỡ mập mạp hồi nhỏ thần kỳ biến mất, vóc dáng và đường nét khuôn mặt dần trở nên rõ ràng: đôi mắt to tròn, chiếc mũi cao thanh tú và bờ môi trái tim xinh xắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!