Bé mập Cố Nhân mất tích rồi.
Hóa ra sau khi gõ c.h.ế. t chú gà con, trong lòng cô bé vừa sợ hãi vừa bất an. Dù đã có Triệu Lệnh Uyên giúp "xử lý" nhưng trực giác vẫn thấy có gì đó sai sai, lại không dám thú thật với mẹ và bà ngoại, thế là cô bé chọn cách... bỏ trốn.
Triệu Lệnh Uyên vốn là con khỉ quậy, lo chơi còn chẳng xong nói gì đến việc để mắt tới cô bé. Thế là khi chưa ai kịp phát hiện, Cố Nhân đã một mình rời khỏi nhà bà ngoại, men theo con đường lớn trong làng mà đi đại theo cảm tính.
Ngôi làng không lớn nhưng đường xá chằng chịt, trong đó có một con đường trục chính xuyên suốt hai đầu thông thẳng ra quốc lộ và đường cao tốc. Hai bên đường chỉ toàn là ruộng đồng, thưa thớt bóng người.
Thoảng hoặc có vài người nông dân vác cuốc đi làm đồng thấy một đứa bé tí xíu đi một mình trên đường, tuy có hơi lạ nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Bởi lẽ ở quê không thiếu cảnh trẻ con chạy nhảy nô đùa khắp nơi, cha mẹ bận làm đồng không ai trông nên chúng cứ thế mà chạy rông.
Đến khi mọi người phát hiện ra cô bé biến mất thì Cố Nhân đã rời đi được hai tiếng đồng hồ.
Sau khi tìm kiếm một vòng quanh đó mà không thấy tăm hơi, nhà họ Cố cuống cuồng báo cảnh sát. Những người khác tiếp tục tỏa đi tìm, cuối cùng cô bé được một tài xế xe con đi ngang qua quốc lộ phát hiện.
Lúc đi ngang qua, anh tình cờ thấy trên sườn dốc đất dưới đường quốc lộ có một bé gái lẻ loi đang nỗ lực trèo lên. Anh dứt khoát tấp xe vào lề, nhảy xuống dốc, gọi điện báo cảnh sát rồi đưa đứa bé đến đồn công an gần nhất.
Lúc đầu bé mập còn không chịu đi theo, làm anh thanh niên tốt bụng cuống quýt hết cả lên, phải tung ra đủ "mười tám chữ cái" dỗ trẻ con mãi mới có tác dụng.
Khi được đưa về trước mặt mẹ, Cố Nhân không tránh khỏi một trận đòn roi. Mẹ Cố vừa mừng vừa giận, nức nở không thôi, hết ôm chầm lấy con lại phát vào m.ô.n. g mấy cái. May mà có mọi người can ngăn cộng thêm chút lý trí còn sót lại, bà mới không nỡ xuống tay quá nặng.
Lúc đó, Triệu Lệnh Uyên chỉ đứng một bên quan sát.
Trên đường rời làng về lại thành phố, cậu nhóc im lặng đến lạ thường.
Triệu Lệnh Uyên vốn là đứa trẻ hiếu động, nhưng sự việc hôm nay là một cú sốc lớn đối với một đứa trẻ năm tuổi như cậu. Đặc biệt là lúc biết Cố Nhân biến mất, thấy tất cả người lớn lo lắng vây quanh hỏi han mình, cảm giác bàng hoàng, nhỏ bé và sợ hãi đó đã khắc sâu vào tâm trí cậu.
Mãi đến khi bước chân vào nhà, môi trường an toàn mới khiến cậu nhóc thoát khỏi sự im lặng bất thường. Cậu nhìn sang mẹ đang thay giày bên cạnh, dùng góc nhìn của một đứa trẻ năm tuổi để đặt ra câu hỏi về thế giới đầy nguy hiểm này:
"Mẹ ơi, nếu hôm nay không tìm thấy em Cố Nhân thì sẽ thế nào ạ?"
Mẹ Triệu nhìn con trai. Con trai bà vốn thông minh, trước đó kiểm tra trí tuệ ở bệnh viện điểm số đã vượt xa bạn bè cùng trang lứa, cộng thêm tính tình hay cười đùa nghịch ngợm nên bà luôn áp dụng chính sách "thương cho roi cho vọt". Nhưng tình yêu bà dành cho con không kém bất kỳ người mẹ nào.
Bà ôm lấy đứa con bé bỏng, người vẫn chưa hiểu hết về thế giới này, vào lòng và dịu dàng nói: "Nếu không tìm thấy em Cố Nhân, dì Cố sẽ rất buồn, chú Cố, bà ngoại, rồi ông bà nội của em ấy, cả mẹ và bố nữa, tất cả mọi người đều sẽ rất buồn. Cố Nhân là báu vật mà bố mẹ em yêu nhất, cũng giống như con là báu vật của bố mẹ vậy. Bố mẹ mong được ở bên cạnh con suốt đời, nhìn con khỏe mạnh, dì Cố và chú Cố cũng vậy, con hiểu không?"
Triệu Lệnh Uyên trầm tư suy nghĩ.
"Nhưng mà, con suýt nữa đã làm mất em ấy." Yên lặng một lát, cậu ngước mặt lên, đôi mắt đen láy rưng rưng những giọt nước mắt đầy tủi thân và hối hận, rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong, mẹ Triệu không đ.á.n. h con như mọi khi mà nhẹ nhàng xoa đầu, truyền đi hơi ấm tình yêu:
"Con biết thẳng thắn thế này mẹ rất vui. Nhưng lúc đó con thực sự không nên lén giấu gà con đi. Kể cả con có nói là nó c.h.ế. t rồi thì cũng chẳng ai trách đâu, vì mẹ và dì Cố đều biết hai đứa không cố ý. Con trai mẹ rất lương thiện và thành thật, mẹ mong con cũng sẽ dũng cảm lên. Chúng ta cùng nói chuyện này cho dì Cố biết nhé?"
Triệu Lệnh Uyên do dự một lát rồi gật đầu: "Vâng ạ."
Vừa lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Mẹ Triệu mở cửa, hiện ra khuôn mặt tiều tụy của mẹ Cố. Bà áy náy nói: "Ngại quá, hôm nay định đưa hai đứa đi giải khuây, không ngờ lại xảy ra chuyện này."
Bà dời tầm mắt sang cậu nhóc Triệu Lệnh Uyên, dịu dàng hỏi: "Tiểu Uyên, con bị dọa sợ rồi phải không?"
Dứt lời, bà túm "cục thịt mập" đang trốn sau lưng mình ra, xách tới trước mặt Triệu Lệnh Uyên. Sự áp chế huyết thống từ mẹ ruột lộ rõ mồn một: "Phải nói thế nào đây?"
Bé mập Cố Nhân mắt đỏ hoe, mặt đỏ bừng, cái miệng nhỏ vẫn còn mếu máo, có vẻ vừa bị ăn mắng không ít. Cô bé thấp lùn đứng đó, thấp hơn Triệu Lệnh Uyên một đoạn, vòng tay ôm một hộp bánh điểm tâm.
"Anh Lệnh Uyên, em sai rồi." Cô bé ngước lên không dám nhìn mẹ Triệu, nhỏ giọng lí nhí: "Bác ơi, cháu sai rồi ạ."
Mẹ Triệu vốn đã quý cô bé này từ lâu, mỗi lần thấy Cố Nhân mập mạp trắng trẻo là tim lại tan chảy, huống hồ chuyện này cũng có một phần lỗi của con trai mình nên bà vội nói: "Nhân Nhân ngoan, sau này không được chạy lung tung nữa nhé. Đừng đứng ở cửa nữa, vào nhà chơi đi, bác chuẩn bị trái cây cho hai đứa ăn."
Sau đó, bà kéo mẹ Cố sang một bên để kể lại ngọn ngành sự việc. Triệu Lệnh Uyên đứng bên cạnh đầy căng thẳng.
Cố Nhân vốn tính vô tư chẳng thèm bận tâm chuyện này bắt nguồn từ mình, vừa nghe thấy hai chữ "trái cây" là mắt sáng rực lên. Cô bé đặt hộp bánh lên bàn trà, dõng dạc đưa ra yêu cầu: "Bác ơi cháu muốn ăn táo!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!