Chương 21: (Vô Đề)

Ông lão họ Dương rã rời cả người, chẳng biết mình đã về đến nhà bằng cách nào.

Nghĩ đến việc ngay sát vách có một con ác quỷ đang sinh sống, lòng ông lại từng cơn ớn lạnh.

Ông run rẩy móc điện thoại ra định gọi cho các con, nhưng lại thấy trái tim đập nhanh đến mức kinh hoàng, như muốn đ.â. m xuyên l.ồ. ng n.g.ự. c mà nhảy ra ngoài, hơi thở mỗi lúc một dồn dập. Trong cổ họng ông phát ra những tiếng "hộc hộc" đầy khó khăn, bàn tay run bần bật không còn cầm nắm nổi thứ gì.

"Cạch" một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.

Ông cũng ngã gục trên sàn.

Lại một đêm nữa trôi qua.

Trong trạng thái mơ màng, ông Dương lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Đôi mắt đờ đẫn của ông nhìn về phía phòng bên cạnh, trong đầu bỗng tỉnh táo đôi phần.

"Không ngờ tên cặn bã này cũng có não, lại nghe ra người đêm đó là mình. Không được, mình tuyệt đối không thể khuất phục, nhất định phải đưa hắn ra trước ánh sáng công lý!"

Càng nghĩ ông càng kiên định, đầu óc càng trở nên minh mẫn. Ông phớt lờ thân xác của chính mình đang nằm trên đất, đi loanh quanh trong nhà tính toán vài kế sách, rồi nhìn sắc trời bên ngoài, lén nghe ngóng động tĩnh phòng bên.

Lúc chín giờ hơn, bên kia truyền đến tiếng đóng mở cửa cực nhẹ, rõ ràng là đối phương không muốn bị ai phát hiện.

Ông Dương hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ thằng ranh con này cũng bắt đầu học được cách khôn ngoan rồi, nhưng có khôn đến mấy cũng không qua mặt được lão già này đâu. Không ngờ đúng không? Lão đây tai thính lắm đấy!

Ông bám theo đối phương ra ngoài. Để cho chắc ăn, lần này ông mang theo cả chiếc điện thoại dự phòng, một cái mở sẵn chế độ quay phim ghi âm, cái còn lại cài sẵn phím tắt gọi 110.

Đến con hẻm nhỏ quen thuộc.

Ông nhìn thấy tên cặn bã cậy vóc dáng khỏe mạnh, nhanh nhẹn trèo lên cột, gỡ chiếc camera giám sát bên trên xuống xem xét kỹ lưỡng. Sau khi phát hiện mình bị lừa, hắn tức giận c.h.ử. i bới điên cuồng.

Ông Dương nấp phía sau cười lạnh, dùng điện thoại ghi lại toàn bộ.

Tên cặn bã hừng hực lửa giận quay về khu chung cư, mặc kệ đang giữa đêm khuya, hắn tung chân đá rầm rầm vào cửa nhà ông Dương: "Lão già c.h.ế. t tiệt, mau cút ra đây cho tao! Dám lừa tao à, đ* mẹ mày!"

Hàng xóm láng giềng xung quanh đều bị làm cho giật mình, họ nhìn qua khe cửa với vẻ lo lắng, thậm chí có người đã chuẩn bị báo cảnh sát. Tên cặn bã tuy đang thịnh nộ nhưng vẫn còn lý trí, đá hai cái xong liền bỏ về nhà mình. Hàng xóm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ đúng là gặp phải kẻ điên, xui xẻo lắm mới ở cùng tầng với loại người này.

Ông Dương nhìn cửa nhà mình bị đá thì nổi trận lôi đình, định xông ra c.h.ử. i thẳng mặt tên khốn đó, không ngờ hắn đá xong đã bỏ đi, tức đến nỗi ông chỉ biết đứng giậm chân tại chỗ.

Ngày qua ngày.

Vì "mối thâm thù" giữa cả hai, không chỉ ông Dương để ý bên kia mà tên khốn kia cũng quan sát ông Dương. Hai ngày gần đây thấy bên này im hơi lặng tiếng, trong lòng hắn bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.

Lão già này lại định chơi chiêu gì đây? Hay là cố tình giăng bẫy mình? Nhịn vài ngày, sự thôi thúc trong lòng hắn rốt cuộc không kìm lại được. Chẳng qua cũng chỉ là một lão già sắp xuống lỗ thôi mà, có gì phải sợ? Hắn thấy lão này lần nào cũng chỉ biết mượn oai hùm chơi mấy trò vặt vãnh, căn bản chẳng thể làm gì nổi mình.

Nghĩ thông suốt rồi, đêm nay hắn lại tiếp tục gây án. Hắn cố tình bám đuôi những cô gái trẻ nhưng không thực sự ra tay ngay, mà chỉ để tận hưởng kh*** c*m khi thấy họ căng thẳng, sợ hãi, và cái cảm giác tuyệt vọng vô trợ khi bị hắn dồn ra những đoạn đường đông xe qua lại.

Ông Dương đã ghi lại được tất cả. Đây chính là bằng chứng đanh thép nhất.

Dù có chút áy náy với cô gái đó, nhưng mỗi khi định ra tay giúp đỡ, trong đầu ông lại hiện lên bóng lưng cô gái đeo tai nghe thong dong rời đi lần trước. Cảm giác tuyệt vọng đó, có lẽ đến c.h.ế. t ông cũng không quên được.

Ông Dương về đến nhà, chợt nhớ ra mình chưa ăn gì. Dù bụng không hề thấy đói, ông vẫn vào bếp nấu một bát cháo, ăn kèm với miếng bánh bao khô khốc.

Ông Dương không thạo việc bếp núc. Ngày trước khi bà nhà còn sống đều do bà làm, sau này các con muốn thuê người giúp việc về chăm sóc nhưng ông đều từ chối. Nhà mình là kiểu gia đình gì chứ, thuê giúp việc làm gì, ông mà lại để mình c.h.ế. t đói được sao?

Ăn hết bát cháo và nửa cái bánh bao nhưng vẫn chẳng có cảm giác gì, không đói mà cũng chẳng no. Ông Dương thấy lạ lắm, bèn móc điện thoại ra mở video lên, định xem lại bằng chứng mình vừa quay được để mai đi trình báo công an.

Nhưng vừa mở điện thoại lên, ông đã nghẩn người ra. Kho ảnh trống trơn, chẳng có lấy một đoạn video nào cả!

Thế mà lại không quay được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!