Chương 20: (Vô Đề)

"Reng reng reng... Xin chào, tôi là Vương Chí Hoa từ đồn công an phân khu Nam Thành, thành phố La. Vụ án mà anh tố giác vài ngày trước đã có bằng chứng xác thực, phiền anh ghé qua đồn một chuyến..."

Trong cửa hàng tiện lợi, nam nhân viên thu ngân bật đoạn ghi âm cuộc gọi cho Đan Sa nghe, vẻ mặt chân thành đơn thuần: "Bà chủ nghe xem, cảnh sát gọi tôi đến phối hợp điều tra vụ án, nếu không đi thì thật là không phải phép cho lắm."

Lúc này mới hơn bảy giờ sáng. Cửa hàng tiện lợi vẫn chưa có khách nào.

Đan Sa mặc bộ đồng phục từ tầng hai đi xuống kiểm kê hàng hóa. Cậu thu ngân đặt điện thoại trước mặt cô, chớp chớp đôi mắt xanh thẳm, bên trong tràn đầy vẻ chính nghĩa vì nước vì dân.

Đan Sa liếc cậu ta một cái: "Đi sớm về sớm."

"Vâng vâng vâng!"

Cậu ta vui vẻ gật đầu, tháo chiếc mũ có in logo của cửa hàng ra, để lộ mái tóc ngắn màu bạc cực ngầu. Bộ đồng phục trên người trong nháy mắt biến thành bộ đồ thời trang sành điệu, vành tai trái còn đính một viên kim cương lấp lánh.

"Vất vả cho bà chủ rồi, tôi sẽ về ngay thôi!"

Cậu ta cố nén tâm trạng phấn khích bước ra khỏi cửa hàng, quẹo vào một con phố khác rồi không kìm được mà reo hò, huýt sáo. Nếu không vì còn chút đạo đức kiềm chế, cậu ta chỉ muốn l*t s*ch đồ ra mà nhảy điệu disco ngay lập tức.

Cậu ta vừa hát vừa bắt taxi đến cổng đồn công an. Bác tài xế taxi mồ hôi hột đầy trán, thi thoảng lại liếc nhìn gương chiếu hậu, chỉ sợ anh chàng này làm ra hành động bốc đồng gì đó không đúng mực.

Sau khi vào cổng, cậu ta nhanh ch. óng được dẫn đến gặp cảnh sát Vương. Đối phương hơi ngạc nhiên nhìn ngoại hình của cậu, kiểm tra giấy tờ tùy thân trước rồi mới lịch sự mời cậu trình bày rõ ràng sự việc.

Cậu ta kể lại đầu đuôi mọi chuyện. Bao gồm việc đêm đó trời mưa, một ông lão đến cửa hàng mượn điện thoại, mua ba gói mì tôm, bốn cây xúc xích và không lấy túi nilon...

Cảnh sát Vương bấm gọi vào dãy số cậu ta cung cấp nhưng không liên lạc được. Sau khi tra cứu thông tin cá nhân, ông ta đưa tấm ảnh của đối phương ra trước mặt cậu: "Có phải người này không?"

"Đúng, chính là ông ấy."

Cảnh sát Vương nhìn sang người đồng nghiệp bên cạnh, trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Anh Hiên Viên này, có lẽ anh không biết, ông Dương này đã qua đời từ vài ngày trước rồi. Chuyện anh nói không thể nào xảy ra được. Tuy không biết vì sao anh lại bịa ra lời nói dối này, nhưng tôi hy vọng anh có thể nói sự thật."

Trên giấy tờ tùy thân, cái tên tiếng Trung cậu ta tự đặt cho mình là Hiên Viên Long Long.

Cậu nhân viên thu ngân lắc đầu, bày ra bộ mặt kiểu "Tôi biết ngay là sẽ thế này mà": "Tôi không nói dối, tin hay không tùy các anh, nhưng chính ông ấy đã nói với tôi như vậy."

Hai bên giằng co một hồi tại đồn công an. Vì không có bằng chứng chứng minh cậu là người xấu, hơn nữa còn có công tố giác, cuối cùng cảnh sát Vương đành xua tay cho cậu về nhà. Thế nhưng cậu có vẻ không vui lắm, cứ lề mề, tán hươu tán vượn đủ chuyện.

Cuối cùng, cảnh sát Vương phải đích thân tiễn người bạn nước ngoài có căn cước này ra tận cổng.

Đứng trước đồn công an, cậu ta nhìn cánh cửa kính đã đóng lại sau lưng, rồi nhìn mấy chiếc taxi trống đang đậu gần đó, lẩm bẩm một mình:

"Ông cụ Dương nói đúng, sống xanh bảo vệ môi trường phải bắt đầu từ mình. Nên ít đi taxi lại để giảm khí thải, quãng đường này bõ bèn gì, mình đi bộ hơn hai tiếng là tới nơi thôi."

"Chắc bà chủ không trách mình đâu nhỉ."

"Dù sao mình cũng đã làm việc không nghỉ ngơi suốt bốn năm lẻ bảy mươi tám ngày rồi. Lại còn không có ghế ngồi nữa chứ."

"Bà chủ, tôi về rồi đây." Chàng thanh niên tóc bạc thận trọng bước vào cửa hàng.

"Ừ." Đan Sa đang đứng ở vị trí của cậu ta để tính tiền cho hai vị khách. Sau khi tiễn khách đi, cô mới quay lại nhìn cậu, mỉm cười: "Hay là anh ra ngoài chơi thêm lát nữa đi? Dù sao anh cũng đã làm việc suốt bốn năm lẻ bảy mươi tám ngày không nghỉ rồi mà." Ngừng một chút, cô bồi thêm một câu: "Lại còn không có ghế ngồi nữa.""!!!"

Đêm xuống.

Trong làn sương đỏ, một bóng hình già nua xuyên qua đi tới.

Ông lão chào hỏi nhân viên thu ngân như người quen: "Ăn cơm chưa? Hôm nay khách có đông không, buôn bán thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!