Chương 18: (Vô Đề)

"Phụt!" Con mèo đen cười phá lên không chút nể nang. "Đi làm kiếm tiền ư? Cậu á? Cậu cái tên công t. ử bột yếu ớt này ư?"

Những lời sỉ nhục khiến Lương Nguyên Ngự đỏ bừng mặt. Cậu nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiền mua hoa dâm bụt là do tôi tự kiếm đấy! Tôi có thể đi hát, có thể chơi đàn, có thể chơi golf cùng người khác, tôi còn có thể làm phục vụ, bưng đĩa rót nước lau dọn đều được hết!"

"Vậy ước mơ của cậu là làm phục vụ cả đời sao?"

Con mèo đen đột nhiên hóa thành một con hổ lớn cao ngất, lạnh lùng nhìn xuống cậu, đôi mắt dọc màu vàng nhạt khóa c.h.ặ. t lấy cậu ta: "Món nợ hàng chục triệu mà mẹ cậu đang gánh không phải chỉ đi làm công mà trả nổi đâu."

Lương Nguyên Ngự im lặng.

Món nợ hàng chục triệu.

Giờ đây cậu mới hiểu con số này nặng nề đến mức nào, nặng nề đến nỗi mỗi lần hít thở đều tràn ngập áp lực và tuyệt vọng. Cậu đã đứng ở quảng trường từ mười một giờ sáng đến hơn năm giờ chiều, sáu tiếng đồng hồ mà chỉ kiếm được hơn năm mươi tệ.

Món nợ hàng chục triệu, mỗi chữ đều như một ngọn núi không thể vượt qua.

"Nhưng không sao, tôi có thể giúp cậu."

Con hổ hóa thành một bóng người đen kịt mờ ảo, v**t v* đầu cậu. Cậu thậm chí còn cảm nhận được tình yêu thương từ bóng người này.

Bóng người đen kịt đi đến bàn học của cậu, tìm giấy b. út viết xuống một dãy số. "Hãy gọi cho người này, từ hôm nay bắt đầu đi theo anh ta học tập."

Thấy bóng dáng nó sắp biến mất, Lương Nguyên Ngự vội vàng hỏi: "Vậy còn ngươi? Ngươi có xuất hiện nữa không?"

Bóng người cười khẩy: "Cậu muốn tôi xuất hiện, hay không muốn tôi xuất hiện?"

Lương Nguyên Ngự ấp úng không nói. Cậu đương nhiên là không muốn, không, thực ra cậu cũng có một chút hy vọng… đến cả bản thân cậu cũng hoàn toàn không biết nữa rồi.

Con quái vật biến mất. Nó không nói "chín giờ sáng mai gặp".

Lương Nguyên Ngự ngồi một lúc, rồi gọi điện đến số trên tờ giấy. Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói nho nhã, đối phương nói sẽ lái xe đến đón cậu đi một nơi.

Sau khi chờ đợi một lát, cậu làm theo chỉ dẫn xuống lầu, quả nhiên thấy một chiếc xe màu xám bạc đậu bên ngoài khu dân cư. Người lái xe là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc bộ vest cao cấp, lịch sự nhã nhặn, toát lên khí chất của một người thành đạt.

Đối phương đưa cậu đến một tòa nhà thương mại xa lạ, vừa đi vừa giới thiệu.

"Chào cậu Lương, tôi là thầy giáo sắp tới của cậu, tôi tên Quách T. ử Phùng, được ông Lý thuê đến để dạy cậu một vài kiến thức cơ bản, cậu có thể gọi tôi là thầy Quách. Tôi biết cậu là học sinh lớp mười hai, nên hiện tại quan trọng nhất vẫn là việc học, những thứ bên tôi chỉ cần tìm hiểu sơ qua là được."

Lương Nguyên Ngự đang ngỡ ngàng chỉ biết gật đầu lia lịa. Trước khi nhà cậu phá sản dù cũng có công ty riêng, nhưng quy mô hoàn toàn không thể so bì được với nơi trước mắt này.

Trong tòa nhà, người qua kẻ lại tấp nập như những con ốc vít không ngừng xoay chuyển trên một cỗ máy khổng lồ, bầu không khí khẩn trương và hiệu quả ập đến ngay trước mặt.

Lương Nguyên Ngự chưa từng đến công ty nhà mình, cha cậu cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện đó. Nói ra thì đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với môi trường này.

Những người đi ngang qua và nhân viên bảo vệ, lễ tân ở tầng một đều lần lượt chào hỏi Quách T. ử Phùng, chứng tỏ địa vị của ông ta ở công ty này rất cao. Họ tò mò nhìn cậu thiếu niên lạ mặt đi phía sau, không hiểu Quách tổng dẫn một đứa trẻ mới lớn đến đây làm gì.

Quách T. ử Phùng dẫn cậu đi tham quan từng tầng một, giảng giải cho cậu nghe về cấu trúc chung của công ty và sự phân công nhân sự.

Họ thu hút rất nhiều ánh nhìn, mọi người đều xì xào bàn tán về thân phận của cậu thiếu niên này, nhưng không ai dám nói thẳng ra trước mặt.

"Nguyên Ngự, cái hay của quyền lực nằm ở chỗ cậu có thể gây ảnh hưởng, thậm chí là thao túng hành vi của người khác. Cậu và những người khác sẽ vì quyền lực mà tạo ra sự khác biệt về giai tầng, kinh tế và địa vị. Nó có thể tăng cường những thứ cậu đang sở hữu, phát huy ưu thế và bù đắp cho những thiếu sót của cậu. Điều kiện tiên quyết là cậu phải có năng lực và bản lĩnh để kiểm soát quyền lực đó."

Quách T. ử Phùng bình thản mô tả, mỗi lời ông nói đều mới mẻ vô cùng, chưa từng có ai dạy Lương Nguyên Ngự như thế cả.

Cậu nghe mà thấy kinh ngạc xen lẫn thú vị, không ngừng nỗ lực hấp thụ kiến thức.

Quách T. ử Phùng vừa giảng vừa âm thầm quan sát phản ứng của cậu, xác nhận cậu thực sự có nghe nghiêm túc. Yêu cầu bên phía ông Lý là phải nhìn thấy ngọn lửa d.ụ. c vọng trong mắt cậu, muốn cậu phải có tham vọng và thực lực để theo đuổi d.ụ. c vọng đó.Phương Băng Văn bắt tay vào việc chuyển trường cho Lương Nguyên Ngự, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ. Cộng thêm việc gần đây cậu đặc biệt ngoan ngoãn, rất cố gắng, không chỉ chủ động gánh vác việc nhà mà còn tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để học hành chăm chỉ, bù đắp khoảng cách hai tháng nghỉ học.

Tâm trạng của bà ngày càng tốt hơn, sắc mặt cũng hồng hào trở lại, thỉnh thoảng bà cũng tự chăm sóc bản thân một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!