Chương 17: (Vô Đề)

Quái vật dẫn cậu đến lớp 3, khối 5, đứng bên cửa sổ, chỉ vào một cậu bé ngồi ở hàng thứ tư, phía bên phải.

"Nhìn đứa bé kia xem, có thấy quen không?"

Lương Nguyên Ngự ngơ ngác, đành theo lời nó chỉ dẫn mà nhìn kỹ. Cậu bé đó trông không hề ngoan ngoãn, lén lút chơi máy game trong giờ học, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ngang nhìn dọc, lấm lét xem có bị giáo viên trên bục giảng phát hiện không.

Chính vì vậy, Lương Nguyên Ngự mới có thể nhìn rõ mặt cậu bé.

Quen sao? Cậu thấy mơ hồ trong lòng.

Bên cạnh vang lên tiếng cười lạnh của quái vật: "Xem ra cậu đúng là ngốc thật, ngay cả em trai mình cũng không nhận ra."

Dường như có một tiếng sét đ.á.n. h ngang qua não cậu!

Hình ảnh mẹ cậu cãi vã điên cuồng chợt lóe lên trong tâm trí, mắt cậu mở to dần, một khả năng khiến trái tim cậu tan nát trào lên trong đầu. Mặt cậu dần trở nên dữ tợn, m.á. u trong người dường như đông cứng lại: "Không thể nào, không thể nào."

"Không thể nào? Nhìn kỹ mà xem, cậu ta và bố cậu giống nhau như đúc, nếu không thì sao bố cậu lại yêu thương cậu ta đến thế mà bỏ rơi cậu?"

Quái vật dùng những lời lẽ châm biếm lạnh lùng không chút thương tiếc vạch trần ảo tưởng tự lừa dối mình của cậu, đặt hiện thực đẫm m.á. u lên mặt cậu, bắt cậu phải nhìn rõ, hiểu rõ.

"Cậu thật sự không hề hay biết gì sao? Không hẳn đâu. Cậu chỉ là không muốn nghĩ theo hướng đó mà thôi."

"Ngươi câm miệng! Nó không phải!"

Lương Nguyên Ngự không thể chịu đựng thêm nữa, gầm lên giận dữ.

Thầy trò trong lớp đều giật mình, nhìn về phía này. Thầy giáo dạy toán hói đầu ngạc nhiên: "Chủ nhiệm Hoàng?"

Quái vật cúi đầu xin lỗi thầy giáo toán, ra hiệu cho thầy tiếp tục. Thầy giáo toán không hiểu chuyện gì, đành khó hiểu tiếp tục giảng bài.

Tư duy của Lương Nguyên Ngự rơi vào sự sụp đổ và hủy diệt lớn, giọng nói lạnh lùng của quái vật vang lên: "Đi theo ta." Nó dẫn đầu rời khỏi cửa sổ, đi dọc hành lang trường học, hoàn toàn không lo lắng về bất kỳ rủi ro bị lộ nào. Ngay từ trước khi làm việc, nó đã lên kế hoạch mọi thứ đâu vào đấy.

Lương Nguyên Ngự lơ mơ đi theo đến văn phòng riêng.

Quái vật ném một tập tài liệu trước mặt cậu.

Một tập dày cộp, trang đầu dán ảnh và tên cậu bé: Lương Gia Bảo.

Lương Nguyên Ngự dường như nghe thấy tiếng m.á. u mình va đập ầm ầm, từng tấc da trên mặt cậu co giật, răng c.ắ. n c.h.ặ. t đến mức gần như chảy m.á.u, bàn tay run rẩy lật tài liệu.

Lương Gia Bảo, sinh ngày 12 tháng 6 năm 2011, phụ huynh Lương Tư Miễn, Nghiêm Tuyết Cầm, địa chỉ tòa B, khu dân cư Vinh Hoa, đường Kiện Khang.

Mười năm trước.

Hóa ra mười năm trước ông ta đã ngoại tình, còn có con riêng ở bên ngoài.

Mười năm qua cậu bị lừa dối như một kẻ ngốc, vẫn luôn tâm niệm rằng bố mẹ hòa thuận. Cậu tưởng mẹ vô lý gây sự, tưởng bố chỉ tạm thời trút giận, hóa ra tất cả đều là ảo tưởng một chiều của cậu.

Ha ha ha ha ha.

Lương Nguyên Ngự vứt tài liệu, quỳ xuống đất vừa khóc vừa cười.

"Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi thật sự đến để báo ân sao? Ngươi đến báo ân ai!" Cậu ngẩng đôi mắt đỏ ngầu, trong đó chứa đựng sự chất vấn hung dữ và nỗi u uất khắc cốt ghi tâm.

Hai tháng trước, dù suy sụp nhưng về bản chất cậu vẫn không thay đổi nhiều. Đứa trẻ này từ nhỏ đã sống thuận lợi, vui vẻ, tính cách thiên về sự đơn thuần. Nhưng giờ phút này, Lý Lâm Thiến rõ ràng cảm nhận được cậu đã thay đổi.

Trên mặt người đàn ông trung niên nở một nụ cười lớn.

Đây chính là kết quả cô muốn thấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!