Chương 13: (Vô Đề)

Lý Bác Huyên rùng mình một cái.

Cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của anh, Ella lặng lẽ nắm lấy tay anh, ngoài mặt vẫn tiếp tục hỏi thăm ông Sói: "Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Ngài bác học đa tài như vậy, nhất định phải biết phương pháp khác chứ!"

Ông Sói mất kiên nhẫn: "Những gì tôi biết đều đã nói cho hai người rồi."

Ella vẫn không bỏ cuộc, khổ sở cầu xin nhưng chẳng thể làm ông ta mảy may động lòng. Ông ta chỉ lạnh lùng đáp: "Ở thị trấn Cổ tích, chỉ có Quốc vương và Vương hậu mới có quyền quản lý mọi thứ. Tôi chỉ là một cư dân bình thường, tin tức cũng chỉ có bấy nhiêu thôi."

Ông ta đứng dậy đi vào phòng trong, biểu thị thái độ đuổi khách thẳng thừng: "Cuối cùng tốt bụng nhắc nhở cậu một câu, chàng trai ngoại tộc ạ, đừng có đi lung tung trong thị trấn. Lính Bài Tây có thể đ.á.n. h hơi được hơi thở của cậu trong một khoảng cách nhất định đấy. Nếu bị chúng bắt được thì... ha ha."

Cả hai người, với bao hy vọng, đành thất vọng quay về.

Cẩn thận quay trở lại trang viên Hoa Hồng, Ella áy náy xin lỗi Lý Bác Huyên: "Xin lỗi anh, đã hứa là sẽ cùng anh tìm đường ra, vậy mà tôi lại không làm được."

Lý Bác Huyên gượng cười. Anh dĩ nhiên hiểu rõ mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô gái trước mặt cả. Cô giúp anh hoàn toàn là vì lòng tốt, dù không có kết quả thì anh cũng không thể phủ nhận tấm lòng chân thành của cô.

"Không, tôi rất cảm kích cô. Nếu không có cô, có lẽ tôi đã bị lính Bài Tây bắt đi từ lâu, hoặc đã vì không nhịn được đói mà ăn đồ ăn ở nơi này rồi. Ít nhất hiện giờ tôi vẫn chưa bị bắt, cũng chưa ăn gì, vẫn còn chút hy vọng mà, đúng không?"

Anh an ủi cô gái, cũng là để tự trấn an mình, nở một nụ cười mãn nguyện.

"Hơn nữa tôi còn gặp được cô. Trong mắt tôi, cô xinh đẹp và cuốn hút như một nữ thần Muse vậy. Có lẽ đây chính là lý do ông trời sắp đặt cho tôi đến nơi này."

Gương mặt trắng nõn của cô gái hoa hồng ửng đỏ.

Nhìn dáng vẻ kinh diễm động lòng người của cô, Lý Bác Huyên không kìm nén được nhiệt huyết dâng trào: "Tất nhiên, nếu cô cho phép tôi mỗi ngày đều vẽ một bức tranh tặng cô, thì lại càng tuyệt vời hơn nữa!"

Ngày thứ ba.

Lại là một ngày mới.

Lý Bác Huyên bừng tỉnh trên giường. Cơn đói cồn cào trong bụng và cảm giác khô khốc nơi cổ họng khiến anh vô cùng nôn nóng. Dù thể lực không bị ảnh hưởng, nhưng chỉ riêng cảm giác đó thôi cũng đủ khiến người ta phát điên.

Anh đi tới vườn hoa. Ở đó có một đóa hoa hồng kiên cường, tràn đầy sức sống đang vươn cao, bên cạnh đóa hoa vẫn là bộ váy áo và đôi giày nằm rải rác như cũ. Tâm trạng nôn nóng khó chịu của anh dịu đi đôi chút. Anh cầm lấy bình nước gần đó, nhẹ nhàng tưới vào gốc hoa hồng, sau đó dời giá vẽ đến chuẩn bị làm việc.

Đúng lúc này, anh nhìn thấy đóa hoa hồng duy nhất trong vườn rung lắc dữ dội, dù cánh hoa rơi rụng cũng không màng, dường như đang cố ra hiệu điều gì đó cho anh.

Lý Bác Huyên lập tức quay đầu lại, nhìn thấy từ xa ở cổng trang viên, một đội lính Bài Tây đang chạy đều bước tới, xem chừng là định xông thẳng vào nhà. Biết chuyện chẳng lành, anh nhớ tới căn hầm ngầm mà Ella từng tình cờ nhắc đến khi trò chuyện tối qua, bèn vội vàng trốn vào kho củi, mở lối vào bí mật rồi nhảy xuống.

Đã là ngày thứ ba, toàn bộ lính Bài Tây trong thị trấn Cổ tích đều được phái đi lùng sục từng nhà một.

Đám lính nhìn thấy giá vẽ trong vườn hoa, nhưng vì trí thông minh thấp kém nên chúng không nghĩ ngợi nhiều. Sau khi lục soát khắp trang viên mà không thấy kẻ ngoại tộc, chúng lại dậm chân rời đi.

Lý Bác Huyên trốn dưới hầm không nghe thấy động tĩnh bên trên, chẳng dám tự ý cử động, đành phải tiếp tục ở lại bên trong.

Sau khi cơn căng thẳng ban đầu qua đi, anh mới nhận ra diện tích căn hầm này rất lớn. Bên trong treo rất nhiều bức chân dung, trước mỗi bức họa đều đặt một vài món đồ vật.

Với tư cách là họa sĩ, anh theo bản năng bắt đầu phân tích kỹ thuật sáng tác của các bức chân dung. Đang lúc nhìn đến mê mẩn, anh bỗng nghe thấy tiếng động khi cửa hầm được mở ra.

Ngay sau đó là giọng nói trong trẻo của Ella.

"Lý, anh có ở trong đó không?"

Lý Bác Huyên bừng tỉnh, vội vàng đáp lại: "Tôi ở đây, Ella!"

Căn hầm tối om thắp lên một ngọn nến, là Ella đang xách đèn đi vào. Ánh sáng lan tỏa quanh khuôn mặt cô, mang theo sự ấm áp và an ủi lấp đầy mọi ngóc ngách của hầm ngầm.

Thấy Lý Bác Huyên không sao, cô thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt cô sau đó dừng lại trên những bức chân dung treo trên tường, tràn đầy vẻ hoài niệm: "Đây đều là người thân của tôi, anh còn nhớ những gì tôi đã kể không? Trước đây trang viên này có rất nhiều người ở, nhưng sau khi lời nguyền giáng xuống, người thì qua đời, người thì phát điên bỏ chạy, còn có người..."

Ella siết c.h.ặ. t tà váy, vành mắt đỏ hoe, không ngừng nghẹn ngào: "Còn có người bị mụ phù thủy bắt đi, từ đó bặt vô âm tín."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!