Chương 7: (Vô Đề)

Vừa nghe nói Nguyễn Hạo xảy ra chuyện, tôi lập tức nhấc chân định đi ngay.

Nhưng đi tới cửa, tôi chợt nhớ đến Nguyễn Lăng.

Nếu ông ta nhìn thấy tôi, liệu có lại tống tôi vào đồn nữa không?

"Cô sao vậy?"

Thấy tôi đứng khựng lại, Lục Thần quay đầu hỏi.

"Cô ấy là đang sợ tôi đấy!"

Không biết từ lúc nào Nguyễn Lăng cũng đã tới.

"Cô Ngô, chuyện lần trước tôi thật sự xin lỗi, tôi sẵn sàng dùng tiền để bồi thường cho cô."

"Nhưng lần này tôi thật sự mong cô giúp đến gặp con trai tôi. Nếu cô có thể khiến nó khá hơn, cô muốn gì tôi cũng có thể đáp ứng."

"Đương nhiên, làm vợ tôi thì không được. Tôi đã có người mình yêu nhất rồi!"

Tôi lườm ông ta một cái, rồi bước nhanh lên xe.

Chiếc xe vòng qua rẽ lại rất nhiều lần, cuối cùng đưa tôi vào một căn biệt thự lớn.

Lục Thần dẫn tôi lên tầng hai.

"Đây là phòng của Tiểu Hạo."

Theo hướng anh ta chỉ, tôi nhìn sang.

Qua lớp kính, tôi nhìn thấy Nguyễn Hạo.

Nó cứ ngồi đờ đẫn như vậy, trong tay hết tờ giấy ăn này đến tờ giấy ăn khác, xé vụn từng tờ một.

"Nguyễn Hạo!"

Cửa vừa mở ra, tôi đã lớn tiếng gọi tên nó.

14

"Tiểu Vân?"

Nhìn thấy tôi, trong mắt Nguyễn Hạo tràn đầy vẻ không dám tin.

"Không có việc gì làm thì xé giấy ăn làm gì, tốn tiền lắm biết không?"

Tôi bước tới, chỉ xuống đống giấy ăn dưới sàn mà mắng nó.

Nó lại bật cười.

"Đúng là Tiểu Vân thật rồi, chỉ có cô mới keo như thế."

"Tiểu Vân, cháu nhớ cô lắm."

"Cô biết không, mấy cái "bình luận" kia ngày càng nhiều hơn. Bọn họ nói cháu sẽ bị mẹ kế hại c.h.ế.t, để con của bà ta sau này kế thừa gia sản."

"Phải làm sao đây hả Tiểu Vân? Cháu sợ lắm."

"Cháu nói với ba, nói với anh họ, nhưng không ai tin cháu cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!