Dù sao bây giờ ba nó còn bận kết hôn, chắc cũng chẳng có thời gian để ý đến nó nữa.
Tôi có thể cho nó ăn được chút nào hay chút ấy, chỗ đồ ăn vặt nhập khẩu tôi mua trước đó còn chưa đụng đến món nào.
Thế nhưng khi tôi chuẩn bị sẵn bánh kẹo và nước uống, Nguyễn Hạo lại không đến lấy một lần nào nữa.
"Nguyễn Hạo chuyển trường rồi, tuần trước đã chuyển đi rồi."
"Thầy cô nói bạn ấy chuyển tới trường quý tộc gì đó, ở trong trường còn có thể cưỡi ngựa nữa."
"Nguyễn Hạo là cậu chủ nhà giàu đấy, lạ thật, cậu chủ mà lại không có tiền mua xúc xích cay."
Đám trẻ mỗi đứa một câu, nói hồi lâu, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ.
Hóa ra việc Nguyễn Hạo học ở ngôi trường tiểu học bình thường này là quyết định của ông bà nội nó.
Bây giờ người già không còn ở bên cạnh nữa, Nguyễn Lăng lại tái hôn, chuyện của đứa trẻ đương nhiên do một mình ông ta quyết định.
Ông ta chuyển Nguyễn Hạo tới học ở ngôi trường tiểu học đắt đỏ nhất thành phố, ngay cả nhà cũng dọn đi rồi.
Haizz, đứa nhỏ này đúng là không có số hưởng đồ ăn ngon.
10
Sau khi Nguyễn Hạo không còn đến tiệm nữa, một mình tôi bỗng trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều.
Thỉnh thoảng trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh của nó, ánh mắt chăm chăm nhìn xúc xích nướng, nước miếng chảy ra khi ăn xúc xích cay, và ánh nhìn đầy thèm thuồng với cả căn phòng ngập đồ ăn vặt.
Cũng không biết bây giờ nó còn có đồ ăn vặt để ăn hay không.
Dù đồ ăn vặt chẳng có gì bổ dưỡng, nhiều thứ còn không tốt cho sức khỏe.
Nhưng trẻ con thì làm sao hiểu được những điều đó, chúng chỉ biết thèm ăn thôi, nhất là khi thấy người khác có mà mình không có.
Ví dụ như tôi vậy!
Lý do ban đầu tôi chọn mở tiệm tạp hóa, thật ra cũng chỉ là để thỏa mãn tình yêu của bản thân với đồ ăn vặt.
Không còn cách nào khác, hồi nhỏ không được ăn, lớn lên rồi chỉ có thể điên cuồng bù đắp cho chính mình.
Nghĩ vậy, tôi dựng ngay trước cửa một tấm bảng, ghi rõ rằng bất kỳ học sinh nào thi đạt, hoặc làm được việc tốt, đều có thể đến chỗ tôi nhận miễn phí một gói đồ ăn vặt.
"Cô ơi, hôm nay cháu cứu được một con mèo con."
"Cô ơi, tối qua cháu giúp bà cụ qua đường."
"Cô ơi, cháu được năm mươi chín điểm thì có được ăn không ạ?"
Học sinh đến tiệm của tôi nườm nượp không dứt, chỉ riêng xúc xích cay thôi mà một ngày đã phát miễn phí mất mấy chục gói.
Chẳng mấy chốc đã tiêu hết sạch số tiền anh họ của Nguyễn Hạo đưa cho tôi.
"Cô có biết Nguyễn Hạo đi đâu không?"
Tôi đang đau đầu thì anh họ của Nguyễn Hạo là Lục Thần tìm tới.
"Tiểu Hạo tối qua bỏ nhà đi rồi, bọn tôi tìm khắp cả thành phố mà vẫn không thấy."
"Gần đây cô có gặp nó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!