Chương 4: (Vô Đề)

Gặp lại thằng bé mập lần trước đến mua đồ, tôi vội hỏi.

Nó lắc đầu: "Mấy ngày nay nó không đi học, nghe thầy cô nói là bị bệnh."

"Không phải đâu, em nghe Vân Vân nói là nó tự không muốn đến trường." Một đứa cao hơn chen vào.

Rốt cuộc đứa nhỏ này bị sao vậy?

Là thật sự bị bệnh, hay là xảy ra chuyện gì khác?

Cả buổi chiều tôi cứ thấp thỏm không yên, ngay cả phim cũng không còn tâm trạng xem.

Lần trước anh họ nó đưa tôi nhiều tiền như vậy, tôi còn mua thêm mấy loại đồ ăn vặt nhập khẩu để trong tiệm, chỉ chờ Nguyễn Hạo đến cho nó ăn.

Ai ngờ thằng nhóc này lại đột nhiên không đến nữa.

"Cô chính là chủ của tiệm tạp hóa này sao?"

Tôi đang suy nghĩ, thì một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước vào, trông rất quen mắt.

"Tôi là Nguyễn Lăng, ba của Nguyễn Hạo. Trước đây con trai tôi có thường xuyên đến đây không?"

Vừa nói, ông ta vừa quan sát tôi từ trên xuống dưới.

Hóa ra đây là ba của Nguyễn Hạo, bảo sao nhìn quen như vậy, đúng là phiên bản trưởng thành của nó.

Nguyễn Lăng thấy tôi lén nhìn mình, liền cau mày.

"Tôi không quan tâm cô tiếp cận Tiểu Hạo với mục đích gì, nhưng mong cô lập tức từ bỏ ý định đó."

"Sau này không được dùng bất cứ cách nào để tiếp cận con trai tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách khí."

Tôi muốn cãi lại, nhưng lại không dám.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta mắng xong rồi rời đi.

Ngày hôm sau Nguyễn Hạo đi học lại, nhưng không còn đến tiệm của tôi nữa.

Mỗi ngày nó ngồi trong lớp chăm chú học bài, thỉnh thoảng tôi lén đứng sau cửa nhìn nó, nó cũng không hề ngẩng đầu lên.

Tôi tưởng rằng từ đây về sau chúng tôi sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa, không ngờ khi trời tối, tôi đang khóa cửa thì Nguyễn Hạo lặng lẽ đứng phía sau tôi.

"Cháu muốn dọa c.h.ế. t cô à?" Tôi vỗ n.g.ự.c.

Nó siết c.h.ặ. t nắm tay: "Cô định kết hôn với ba cháu, đúng không?"

8

"Hôm đó ba cháu đến trường, hai người đã gặp nhau rồi đúng không?"

[Hu hu… mình đã coi cô ấy là người bạn tốt nhất, tại sao cô ấy vẫn muốn cướp ba mình?]

["Bình luận" nói không sai, cô ấy quả nhiên cố ý tiếp cận mình, đối xử tốt với mình.]

[Nếu không phải vì mình hay ăn đồ ở chỗ cô ấy, chơi ở đó, thì ba đã không đến tìm cô ấy. Không tìm thì sẽ không gặp, không gặp thì sẽ không thích.]

[Cô ấy đúng là người xấu! Mình không thích cô ấy nữa!]

Nguyễn Hạo mặt lạnh như băng, nhưng trong lòng đã khóc đến nát cả tim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!