Chương 2: (Vô Đề)

[Mấy cái "bình luận" kia có phải nói sai không nhỉ? Cô ta cho mình ăn xúc xích, trông không giống người xấu.]

Đứa nhỏ này thèm ăn đến mức bắt đầu nói linh tinh rồi.

Cả "dì" lẫn "bò bít tết" cũng lôi ra được.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao tôi có thể là người xấu được chứ.

3

"Sau này nếu cháu muốn ăn xúc xích, thì buổi tối sau giờ học cứ đến đây, cô sẽ cho cháu ăn."

"Nhưng thứ này cũng không nên ăn nhiều, ăn nhiều dễ bị nóng trong người."

Dù sao xúc xích nướng dư lại mỗi ngày hôm sau cũng không bán được, vứt đi thì phí.

"Thật… thật sự không cần tiền sao?"

Nguyễn Hạo cầm que tre của cây xúc xích, mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.

"Không cần, đều là đồ dư thôi, cháu không ăn thì cô cũng phải bỏ đi."

Nó không nói thêm gì nữa, cất que vào túi rồi rời đi.

Từ đó trở đi, mỗi buổi tối tan học, nó đều đến chỗ tôi ăn xúc xích còn lại.

"Hôm nay xúc xích bán hết rồi, cháu thử cái này đi, cô mở ra rồi mà ăn không hết."

Tôi ném cho nó một gói khoai tây chiên.

Ăn xúc xích mãi như vậy, tôi sợ miệng nó bị nhiệt nổi mụn.

"Coca cháu uống không? Cô một mình uống không hết một chai, để lâu mất ga thì không ngon nữa."

"Mì gói cháu ăn không? Cô không thích vị này."

Bất kể tôi đưa gì, nó đều ăn, mà ăn rất ngon lành.

[Coca ngon thật, còn ngon hơn cả tổ yến.]

[Hóa ra mì gói giòn như vậy, ăn thơm ghê. Món mì Ý hôm qua chán c.h.ế.t!]

[Làm sao đây, mình bắt đầu muốn cô ta cưới ba rồi, cô ta giỏi quá, có nhiều đồ ăn ngon như vậy.]

[Không được, Nguyễn Hạo, mày phải tỉnh táo. "Bình luận" nói rồi, đây là chiêu "bọc đường đạn pháo", cô ta cố tình lấy lòng mày để làm mẹ kế.]

Miệng nó ăn đồ ăn vặt, nhưng trong lòng chưa bao giờ ngừng suy nghĩ.

Tôi giả vờ chơi điện thoại, lặng lẽ nghe trộm tiếng lòng của nó.

"Cô ơi, cô có biết không?"

"Cô không biết đâu~" Tôi cố tình trêu nó.

Nó sốt ruột: "Cháu còn chưa nói xong mà."

"Được rồi được rồi, cháu nói đi."

"Cô ơi, cô biết không? Thật ra ba cháu chẳng tốt chút nào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!