Nam Vận không biết là do lương tâm của Lục Dã được khai quật rồi hay là lời nói sáng hôm ấy của mình vô tình được thần phật đi qua nghe thấy, dù sao thì hơn một tuần sau đó Dã Tử không cần làm thêm giờ nữa, thậm chí còn nghỉ ngơi một cuối tuần trọn vẹn. Có thể nói đây là một điều kỳ tích.
Từ khi đi làm, anh hầu như không bao giờ được nghỉ hai ngày cuối tuần, tuần nào cũng chỉ nghỉ một ngày, thời gian nghỉ còn không chắc chắn, bận bịu không khác gì chủ tịch.
Tuy nhiên, Nam Vận cũng có linh cảm rằng những ngày tốt thế này chỉ kéo dài nhiều nhất là hai tuần.
Y như rằng, thứ 2 của hai tuần sau, lúc đang ăn sáng, Dã Tử đột nhiên nói với cô: "Có thể tối nay anh sẽ phải tăng ca."
Trước khi nói câu này, Lâm Du Dã đã cẩn thận quan sát cảm xúc và sắc mặt của bà xã nhà mình, để chắc chắn rằng tâm trạng cô đang tốt thì mới dám nói.
Kể từ sáng hôm đó cô nói muốn đến công ty để xem xem "Than đen thành tinh" trông như thế nào, anh đã bắt đầu căng thẳng, sợ cô thật sự sẽ đến công ty tìm Lục Dã. Nửa tháng nay anh không dám làm thêm giờ, thậm chí còn tự cho mình một ngày nghỉ.
Anh không dám để cô biết anh là Lục Dã, vì anh chưa tìm ra cách để tiết lộ danh tính của mình cho cô.
Theo sự hiểu biết của anh về cô gái nhỏ của mình, nếu không thể cho cô một lời giải thích hợp lý, cô nhất định sẽ rất tức giận, vì vậy anh phải tìm một dịp và cơ hội thích hợp.
Nam Vận đã đoán trước được Than đen tinh sẽ không tẩy trắng đơn giản như vậy, vì thế nên cô không hề buồn bực, vẻ mặt bình tĩnh đáp: "Ừm, buổi tối nhớ ăn cơm đúng giờ nhé."
Lâm Du Dã thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa sáng, cả hai cùng ra ngoài, một người đi làm, người còn lại đi học.
Biển số của chiếc Huyndai Bắc Kinh hôm nay bị hạn chế hoạt động nên Lâm Du Dã không lái xe.
(*) Ở Trung Quốc có chính sách hạn chế hoạt động của các xe cơ giới theo số cuối cùng trên biển số xe, để giảm ô nhiễm, tắc đường, giảm khí thải từ các xe sử dụng động cơ. Các xe sẽ bị hạn chế hoạt động một ngày trong khoảng từ Thứ 2 đến Thứ 6.
Nam Vận có một chiếc xe máy điện màu hồng, diện tích khuôn viên trường đại học Tây Phụ khá rộng, đi bộ quanh trường cũng mất ít nhất một tiếng đồng hồ nên để thuận tiện cho việc đến lớp, không ít sinh viên đều mua xe thay vì đi bộ.
Mỗi lần xe của Lâm Du Dã bị hạn chế Nam Vận đều chở anh đến ga tàu điện ngầm.
Xe điện của con gái tương đối thấp, Lâm Du Dã cao 1m85, ngồi ở ghế sau sẽ rất gò bó, đôi chân dài không biết phải đặt vào đâu.
Lúc vừa mua chiếc xe này cho cô, anh đã nghĩ mình sẽ chở cô đi học, nhưng Nam Vận nhất quyết không đồng ý cho anh chở, cứ phải tự đi mới chịu. Cô bảo bởi vì ngồi đằng sau không cảm nhận được cảm giác thích thú khi chạy xe phóng như bay.
Lâm Du Dã luôn chiều chuộng cô bé nhà mình nên phải đồng ý nhường quyền lái xe cho cô, còn mình thì co giò ngồi đằng sau.
Ga tàu điện ngầm gần cổng phía bắc của trường, còn hai người ở đối diện với cổng đông.
Nam Vận lái xe ra khỏi cổng tiểu khu, rẽ phải và đi về phía bắc. Đoạn đường này không có nhiều xe nên cô đi rất nhanh, tắm mình dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, cô có thể tận hưởng cảm giác như đang bay.
Lâm Du Dã nhắc nhở: "Em chạy từ từ thôi."
Nam Vận cười hỏi: "Anh sợ à?"
Dân chơi siêu xe thì sao mà sợ tốc độ được?
Chỉ là anh lo cô xảy ra chuyện gì thôi.
Khẽ thở dài một hơi, Lâm Du Dã đáp lại hơi có vẻ bất lực và dung túng: "Ừ, anh hơi sợ,"
Nam Vận bóp phanh, giảm tốc độ, tiện thể trêu anh: "Không ngờ Lâm ca lại tiếc mạng như thế đấy."
Lâm Du Dã ngoảnh mặt làm ngơ, có chút nghiêm túc nói: "Anh đã nói với em bao nhiêu lần, chạy xe thì chạy chậm thôi, sao em lại không nghe?"
Bị anh phê bình, Nam Vận có chút không phục, cãi lại: "Bây giờ trên đường đâu có nhiều xe, chứ bình thường em chạy rất chậm đó."
Lâm Du Dã: "Lần sau nếu để anh phát hiện em chạy xe nhanh như vậy thì em đừng hòng được chạy xe nữa."
Nam Vận ấm ức, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh đúng là càng lớn tuổi càng dài dòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!