Một tháng trước, bạn tốt của mẹ Lâm Lang giới thiệu cho cô một chàng trai, tên là Triệu Minh Vũ, năm nay 26 tuổi, tốt nghiệp nghiên cứu sinh tại đại học Đông Phụ.
Triệu Minh Vũ nhắn lại: [Em đã có bạn trai rồi sao?]
Lúc này, thang máy đúng lúc mở ra, Từ nhị không thèm phân bua đã lôi cô vào trong tháng máy trống không, đồng thời nói với Triệu Minh Vũ đang đứng bên ngoài: "Chỗ này không có việc của anh, anh đừng có vào, hai chúng tôi muốn nói chút chuyện riêng, là cái chuyện không thể nói cho người ngoài nghe đó đó."
Triệu Minh Vũ trông rất thanh lịch, ưu nhã thanh tú, có khí chất thư sinh nồng đậm, hoàn toàn phù hợp thẩm mỹ của Lâm Lang.
Lâm Lang vốn dĩ không muốn tiễn anh ta, nhưng mà mẹ cô lại bắt cô tiễn: "Con tiễn Tiểu Triệu xuống bãi đỗ xe đi."
Triệu Minh Vũ nhận được tin nhắn này của Lâm Lang, hồi lâu không trả lời lại, Lâm Lang còn tưởng là lần này anh ta biết khó mà lui rồi, nhưng ai ngờ qua một tiếng sau, Triệu Minh Vũ lại nhắn lại: [Xin lỗi em, vừa nãy có chút chuyện không nhìn thấy tin nhắn.]
Sau lần đầu hai người gặp nhau, Lâm Lang có ấn tượng rất tốt với Triệu Minh Vũ, nhưng không phải là loại ấn tượng của tình yêu nam nữ, mà là sự thưởng thức với một người bạn mới quen ưu tú, còn về yêu đương nam nữ, thì nhất thời cô vẫn chưa thể sản sinh ra được cái gì.
Lâm Lang bị chọc cho bật cười, không ngờ Triệu Minh Vũ cũng khá có tính hài hước, ngẫm nghĩ, cô thành thật đáp: [Bản thân tôi cũng không biết rõ là đến bao giờ mới có thể hoàn toàn bỏ được sự yêu thích với anh ấy, cho nên tôi không muốn làm chậm trễ anh, anh ưu tú như vậy, chắc chắn có thể gặp được cô gái tốt hơn.]
Khi về nhà, mẹ hỏi cô có cảm giác thế nào, đáp án của cô là: "Tạm được ạ."
Bất đắc dĩ, cô đành phải đi tiễn Triệu Minh Vũ, thế nhưng hai người vừa mới ra khỏi đại sảnh tổ chức bữa tiệc, đằng sau đã có người gọi tên cô.
Một câu nói đã vạch rõ giới hạn của anh và Triệu Minh Vũ.
Đối với chuyện đi xem mắt, mấy người trẻ mà đánh giá là tạm được thì có ý là: Đối phương tốt hay xấu đều không liên quan đến con, có thể làm bạn, nhưng phát triển thêm một bước nữa, thì không khả thi lắm, hãy để con làm một bông hồng cô độc.
Thậm chí, Lâm Lang đã nhìn thấy bản thân của sau này, hoặc là, sớm muộn gì cô cũng sẽ thích Triệu Minh Vũ thôi, tiền đề là, không bao giờ gặp phải Từ nhị.
Tuy nhiên trong mắt của nhóm phụ huynh, hai chữ "tạm được" có nghĩa là: có thể có thể, có thể tiếp tục phát triển nữa.
Nhưng mà Lâm Lang vẫn có khúc mắc, cô sợ mình sẽ làm chậm trễ Triệu Minh Vũ: [Làm bạn bè thì vô cùng ok, tôi cảm thấy anh chắc chắn là một người bạn tốt, nhưng tôi thấy, anh vẫn là đừng làm bạn với tôi, con người của tôi không ổn.]
Cho nên sau khi nghe được đáp án của Lâm Lang, mẹ cô lập tức mừng rỡ nói: "Nếu đã thấy được thì nói chuyện với người ta nhiều lên, điều kiện mọi mặt của thằng bé đó đều rất ổn."
Thái độ của Từ nhị với cô cũng như vậy, chào hỏi qua loa, rồi quay người rời đi, không chút lưu tình.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, Triệu Minh Vũ đột nhiên nhận được cuộc gọi từ công ty, có hạng mục anh ta chủ trì xảy ra vấn đề, kêu anh ta nhanh chóng quay lại.
Từ đó về sau, thái độ của cô với Triệu Minh Vũ không còn lạnh nhạt như trước nữa, cũng đồng ý lời mời hẹn hò của anh ta, cô muốn thông qua cái cách mà mình tiếp nhận Từ nhị để thử đi tiếp nhận Triệu Minh Vũ.
Lâm Lang đáp qua loa: "Con biết rồi biết rồi." Vừa nói, cô vừa đi về phòng ngủ của mình, rồi đóng cửa lại.
Là giọng của Tự nhị.
Mặc dù cô có chút thiện cảm với Triệu Minh Vũ, nhưng không muốn phát triển thêm bước nữa với anh ta, bởi trong lòng cô hiểu rõ, bản thân không thể nào thích anh ta.
Sau lần đầu hai người gặp nhau, Lâm Lang có ấn tượng rất tốt với Triệu Minh Vũ, nhưng không phải là loại ấn tượng của tình yêu nam nữ, mà là sự thưởng thức với một người bạn mới quen ưu tú, còn về yêu đương nam nữ, thì nhất thời cô vẫn chưa thể sản sinh ra được cái gì.
Tướng mạo của Triệu Minh Vũ hợp với thẩm mỹ của cô, còn Từ nhị lại hợp với trái tim cô, trong thời gian ngắn, khó mà xoá được tai hoạ này.
Cụ thể hơn là cái biệt danh mất mặt kia của cô: "Trứng Cuộn."
Tướng mạo của Triệu Minh Vũ hợp với thẩm mỹ của cô, còn Từ nhị lại hợp với trái tim cô, trong thời gian ngắn, khó mà xoá được tai hoạ này.
Cô vốn cho rằng giữa cô và Triệu Minh Vũ chỉ phát triển tại bữa cơm đó mà thôi, nhưng không ngờ Triệu Minh Vũ lại có ấn tượng khá tốt với cô, là loại ấn tượng của tình cảm nam nữ đó, mỗi ngày đều chủ động nhắn tin cho cô, còn hay hẹn cô cùng đi ăn cơm.
Triệu Minh Vũ: [Tôi không yêu cầu em thích tôi, tôi chỉ muốn làm bạn với em, tìm hiểu nhau từ tình bạn.] Sau đó, anh ta lại nhắn thêm: [Em không thể cứ luôn đi trên con ngõ cụt được, em phải giữ cho mình một con đường khác nữa chứ.]
Lâm Lang cũng không biết nên nhắn cái gì, đành đáp một chữ: [Ồ.]
Nội tâm cô có chút lạc lõng, nhưng cũng có vài phần may mắn, may mắn Từ nhị bỏ qua cô, bằng không bao nhiêu công sức sẽ đổ công đổ biển hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!