Chương 6: “Đã Nhỏ nhen.”

Ngoài cửa sổ, nắng chiều rực rỡ ngả về Tây, ánh sáng trong phòng ngủ càng lúc càng tối.

Hơi thở ái muội nồng nặc, trong không khí vẫn còn sót lại mùi hương kiều diễm.

Điều hòa thổi gió mát vù vù, nhưng Nam Vận vẫn cảm thấy nóng, khắp người ướt đẫm mồ hôi.

Lâm Du Dã lo cô sẽ bị cảm lạnh, anh lấy tấm chăn mỏng bao kín người cô lại.

Cô gái nhỏ chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, rặng hồng trên má vẫn chưa phai, đôi mắt đen láy phủ một tầng hơi nước mờ nhạt, cô khẽ co mình lại trong vòng tay anh, thở hổn hển như cá mắc cạn thiếu oxy.

Thể lực của cô gái nhỏ kém xa anh, nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô sau mỗi lần kết thúc, Lâm Du Dã lần nào cũng cảm thấy mình như một tên cầm thú.

Phải mất một lúc lâu thì Nam Vận mới khôi phục được chút sức lực, rồi cô lại vòng qua cổ anh, gác cằm lên, nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái.

Giống như lần đầu hôn anh vậy, thích đến mức khó mà kiềm lại.

"Em nhớ anh." Hơn một tháng không gặp, cô thật sự rất nhớ anh.

Lâm Du Dã khẽ nhướng mày, cố ý trêu chọc cô: "Nhớ anh mà lúc nãy không muốn về nhà với anh sao?"

"Đồ nhỏ nhen." Nam Vận tức giận, nhỏ giọng thì thầm: "Em còn phải về trường báo cáo." Vừa dứt lời, điện thoại trên tủ đầu giường đột nhiên rung lên, cô lập tức trả lời điện thoại, đầu dây bên kia là chủ căn tin dưới lầu kí túc xá, thúc giục cô mau xuống lấy bưu kiện.

Thật ra, trong hai tiếng qua ông chủ đã gọi tới vài cuộc, nhưng cô hoàn toàn không có thời gian để trả lời.

Lần này cuối cùng cũng nghe máy, ông chủ không khỏi hơi gắt gỏng, Nam Vận cũng không dám ý kiến ​​gì, luôn miệng trả lời: "Lấy ngay, lấy ngay, đi lấy ngay đây ạ!" Sau khi cúp máy, cô ấy thở dài rồi tức giận nhìn Lâm Du Dã: "Tại anh hết, làm em lấy bưu kiện trễ, trong vài ngày mà không ai nhận thì em phải gửi trả lại đấy."

Lâm Du Dã hỏi: "Bưu kiện gì?"

Nam Vận thẳng thắn trả lời: "Đồ ăn vặt."

Lâm Du Dã: "Ai mua cho em?"

Nam Vận sắc mặt không đổi: "Là em tự mua."

Lâm Du Dã: "Tự mua thì sao không gửi thẳng về nhà?"

Nghỉ ở nhà, nhưng lại gửi đồ ăn vặt đã mua đến trường, chuyện này không bình thường.

Cuối cùng Nam Vận không thể thẳng thắn được nữa, ánh mắt cô lay động vài giây rồi trả lời: "Em, em quên đổi lại địa chỉ."

Anh quá hiểu cô gái nhỏ của anh, mỗi khi nói dối đều tránh né ánh mắt anh.

Nhưng Lâm Du Dã đã đoán ra ai gửi đồ ăn vặt cho cô, lại càng muốn hỏi đến cùng: "Rốt cuộc là ai gửi đồ ăn vặt cho em?"

Nam Vận vẫn rũ mi mắt, như một đứa trẻ bướng bỉnh không chịu thừa nhận mình nói dối: "Em tự mua."

Lâm Du Dã không vòng vo với cô nữa: "Quý Mạch Thần?"

Nam Vận: "……" Anh đoán ra rồi còn hỏi làm gì?

Chuyện đến nước này, cô chỉ đành thừa nhận: "Ừm." Nhưng cô sợ người này ghen nên vội vàng giải thích: "Em  đã nói là không cần, cậu ấy không cần gửi cho em, thật sự không liên quan gì đến em!"

Lâm Du Dã lại bắt được một tin khiến anh không vui, nhíu chặt đôi mày: "Em vẫn còn liên lạc với cậu ta?"

Nam Vận: "……" Chết rồi, hũ dấm sắp đổ.

Trong chốc lát, mùi dấm đã tràn ngập.

Lâm Du Dã lập tức biến thành đứa trẻ ba tuổi, lại bắt đầu giả vờ mạnh mẽ: "Em đến trường đi, đừng lo cho anh, tối nay anh không ăn, sáng mai anh cũng không ăn, dù sao cũng không có ai ăn với anh. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!