Sân bay quốc tế Đông Phụ mỗi ngày đều có lượng người ra vào rất lớn, nhà ga sân bay lúc nào cũng ồn ào nhộn nhịp.
Sân bay quốc tế Đông Phụ mỗi ngày đều có lượng người ra vào rất lớn, nhà ga sân bay lúc nào cũng ồn ào nhộn nhịp.
Giọng nói của lão gia tử đột ngột dừng lại, nhưng Lục Dã đã đoán được phần sau của câu chuyện, Bạch tiểu thư và Nam Khải Thăng bỏ trốn rồi.
Mắt thấy cháu gái sắp tức giận, lão gia tử đành phải áp xuống khinh thường đang tràn ngập trong lòng, huống hồ thằng nhóc này tạm thời vẫn chưa lộ ra đuôi cáo nào, ông cũng không có lý do trừng mắt nhìn cậu ta, nhưng cũng không biểu hiện được quá nhiệt tình, giọng điệu không mặn không nhạt mở miệng: "Cậu đến Đông Phụ ăn Tết, người trong nhà không có ý kiến gì với A Vận nhà chúng tôi chứ?"Sân bay quốc tế Đông Phụ mỗi ngày đều có lượng người ra vào rất lớn, nhà ga sân bay lúc nào cũng ồn ào nhộn nhịp.
Sảnh đến của chuyến bay trong nước người người nhốn nháo, có hành khách kéo hành lý đi ra, có du khách dựa vào lan can đợi điện thoại, còn có bảo an cùng đông đảo nhân viên công tác.
Nửa tháng không gặp, cô rất nhớ anh.
Giọng nói của lão gia tử đột ngột dừng lại, nhưng Lục Dã đã đoán được phần sau của câu chuyện, Bạch tiểu thư và Nam Khải Thăng bỏ trốn rồi. Nhưng không một ai dám tới gần bốn vị lão, thiếu gia của nhà họ Bạch.
Chiếc quải trượng này lại còn giấu một thanh kiếm!
Lão gia tử xuống xe, cười ha hả nhìn cháu trai và cháu gái nhà mình: "Bọn bây lái nhanh phết nhỉ."
Năm anh 10 tuổi, tận mắt trong thấy cái chết của mẹ, cảm nhận hơi ấm của bà từng chút từng chút lạnh đi, cơ thể dần dần cứng lại — Cảm giác này, chính là sấm sét giữa trời quang — Cho nên anh hoàn toàn hiểu được tâm trạng của Bạch lão gia tử.
Đối mặt với mấy vị trưởng bối nhà họ Bạch như đã mở ra trận địa để sẵn sàng đón địch, nói không căng thẳng thì là nói dối, nhưng Lục Dã đã không còn là một thằng nhóc nữa rồi, từ nhỏ đến lớn, dạng sóng to gió lớn gì mà anh chưa gặp qua chứ, tố chất tâm lý mạnh hơn người bình thường nhiều, ổn định tinh thần rất nhanh, mặt không đổi sắc đi ra sảnh đến. Lúc nói chuyện, Bạch lão gia tử còn dùng quải trượng đập một cái xuống đất.
Lấy bốn người này làm tâm điểm, trong phạm vi bán kính 2m không có ai dám xông vào.
Thượng phương bảo kiếm nắm trong tay mà không thể ngăn được gian tình, Bạch Tinh Lan tức đến giơ chân: "Không biết xấu hổ, không biết thẹn!"
Hôm nay, khi bọn họ đến đây có lái hai chiếc xe, ông Trần lái xe chở Bạch lão gia tử và Bạch Nhữ Minh, Bạch Tinh Phạn lái một chiếc chở em trai và em gái. Trên đầu Bạch lão gia tử đội một chiếc mũ nồi màu xám đậm, trên người mặc áo khoác da màu đen cùng quần bò, hai tay đeo găng tay da màu đen, nắm cây quải trượng đầu rồng được làm từ gỗ Huỳnh Đàn, đứng ở đằng trước, thân hình cao lớn khí thế uy nghiêm, phảng phất như một lão tướng quân ngự giá thân chinh.
Đối mặt với mấy vị trưởng bối nhà họ Bạch như đã mở ra trận địa để sẵn sàng đón địch, nói không căng thẳng thì là nói dối, nhưng Lục Dã đã không còn là một thằng nhóc nữa rồi, từ nhỏ đến lớn, dạng sóng to gió lớn gì mà anh chưa gặp qua chứ, tố chất tâm lý mạnh hơn người bình thường nhiều, ổn định tinh thần rất nhanh, mặt không đổi sắc đi ra sảnh đến.
Nam Vận đang chuẩn bị gửi tin nhắn chữ cho anh, kết quả tay run lên nhấn trượt lại biến thành mở loa ngoài, giọng nói của Lục Dã lập tức vang lên từ trong điện thoại: "Bảo bối, anh đến nơi rồi."
Nói đến đây, Bạch lão gia tử thở dài một hơi, giọng nói vốn đang mười phần mạnh mẽ, giờ lại có chút tang thương: Bạch Nhữ Minh đứng phía sau lão gia tử, mặc một chiếc áo gió rộng màu đen, dáng người còn thẳng tắp hơn lão gia tử mấy phần, tay trái nắm cổ tay tay phải, hai chân tách ra, khí thế ổn trọng không giận tự uy, giống như phó tướng đứng bên tướng quân.
Nam Vận còn cho rằng ông ngoại không phát hiện ra động tác nhỏ của mình, thế là gan cũng to lên, đang chuẩn bị giơ tay ra nắm lấy tay giai nhà mình, ai ngờ đúng lúc này Bạch lão gia tử đang đi ở đằng trước đột ngột dừng lại bước chân, quay đầu trừng cô: "Qua đây!"
Bạch lão gia tử im lặng đánh giá anh từ trên xuống dưới, mặc dù rất không tình nguyện, nhưng ông không thể không thừa nhận, thằng nhóc này rất đẹp trai, mặc kệ là ngũ quan hay là dáng người đều không thể chê nổi, hơn nữa còn có một loại khí độ bất phàm nổi bật cùng ưu nhã được toát ra từ trong tận xương tủy.
Lục Dã: "Dạ." Cho dù lão gia tử không nói, anh cũng sẽ không nói chuyện này cho cô gái ngốc kia biết. Anh nguyện ý dùng cả đời để bảo vệ sự ngây thơ và ngốc nghếch của cô. Lục Dã có thể hiểu được tâm trạng của lão gia tử, cũng có lòng tin với chính mình, vì anh không phải Nam Khải Thăng, anh là thật lòng yêu A Vận, cũng thật sự muốn lấy cô, không kiêu ngạo không tự ti mở miệng: "Cháu hiểu ạ."
Bạch Tinh Phạn và Bạch Tinh Lan đứng sau ba mình, đều mặc âu phục phẳng phiu, dáng người thon dài lông mày tuấn lãng, mặc dù khí thế không ổn trọng uy nghiêm bằng ông nội và ba, nhưng so với người cùng tuổi, đã được coi là nhân trung long phượng.
Lấy bốn người này làm tâm điểm, trong phạm vi bán kính 2m không có ai dám xông vào.
Giọng nói của lão gia tử đột ngột dừng lại, nhưng Lục Dã đã đoán được phần sau của câu chuyện, Bạch tiểu thư và Nam Khải Thăng bỏ trốn rồi.
Bốn vị này, nhìn thế nào cũng không giống đến đón người, ngược lại giống đến dọa người thì đúng hơn. Lão gia tử xuống xe, cười ha hả nhìn cháu trai và cháu gái nhà mình: "Bọn bây lái nhanh phết nhỉ."Bởi vì phải gặp phụ huynh, nên hôm nay Lục Dã ăn mặc khá chỉn chu, bên trong mặc sơ mi trắng và quần âu màu xám đậm, ngoài sơ mi trắng được phối với áo chẽn màu xám đậm, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác bằng vải nỉ màu đen, dáng người thon dài thẳng tắp, cả người vừa cao quý vừa ưu nhã.
Bốn vị này, nhìn thế nào cũng không giống đến đón người, ngược lại giống đến dọa người thì đúng hơn.
Xe con khởi động được vài phút, lão gia tử không nói một lời, Bạch Nhữ Minh chắc chắn không thể vượt bối phận mà thay ba mình lên tiếng, ông Trần thì càng giữ trọn bổn phận, nghiêm túc lái xe.
Phụ nữ trong nhà đều đã chờ đợi từ lâu, Lục Dã vừa vào phòng khách, ánh mắt của bọn họ lập tức tập trung trên người anh.
Nam Vận nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn là khóc, ý đồ muốn che giấu sự căng thẳng và xấu hổ trong nội tâm, sau đó lập tức quay mặt về chỗ cũ, cấp tốc mật báo cho Dã Tử: [ Em đang đứng ở cửa của sảnh đến, ông ngoại, cậu và các anh em đều đang ở đấy! Anh phải chuẩn bị tâm lý cho tốt vào!]Hôm nay, khi bọn họ đến đây có lái hai chiếc xe, ông Trần lái xe chở Bạch lão gia tử và Bạch Nhữ Minh, Bạch Tinh Phạn lái một chiếc chở em trai và em gái.
Nam Vận mặc một chiếc áo lông màu hồng, như một chú thỏ nhỏ thấp thỏm bất an đứng bên cạnh ông ngoại, đầy đầu đều đang nghĩ: Chốc nữa Dã Tử phải làm sao đây?
Lúc nói chuyện, Bạch lão gia tử vẫn luôn nhìn về đằng trước, thần sắc nhàn nhạt, như đang tự nói tự nghe, nhưng Lục Dã biết rõ, nhưng lời này là nói cho anh nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!