Chương 48: “không đánh tiếng nào mà đã muốn kết hôn rồi? ai đồng ý chứ?”

Thành phố Đông Phụ được sông núi bao quanh, non nước hữu tình, trong đó nói đến "nước" thì phải nhắc đến hồ Ngọa Long của khu Thanh Sơn.

Làm cho lão phu nhân gấp đến độ trừng bọn họ một cái.

" Cái này không quan trọng!" Nam Vận nói," Quan trọng là lúc trước ông ấy cũng không nói với em chuyện để em gả vào Đông Phụ mà."

Chân tướng cuối cùng cũng được phơi bày. Hồ Ngọa Long có diện tích rộng lớn, sóng biếc mênh mang, trời nước một màu, phong cảnh tú lệ, hoàn cảnh tươi mát.

Nam Vận gật đầu: "Vâng."

Bạch Tinh Lan: "Em không tin anh hay không tin Bạch Lão Hổ của Đông Phụ? Cho dù nhà họ Lục của cậu ta có quyền có thế đến cỡ nào, đến Đông Phụ rồi thì cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, cái này gọi là rồng mạnh không ép rắn bản địa."

Cửa lớn biệt thự cũng là kiểu hai cánh phục cổ Trung Quốc, đi qua cửa chính là huyền quan*, hai bên trái phải huyền quan đều trồng các loại hoa cỏ. Đi đến cuối huyền quan rồi rẽ phải, thuận theo hành lang đi lên phía trước vài mét thì tới phòng khách ở tầng một của căn biệt thự. Tiếp theo đó, anh Cả và anh Hai của cô cũng đồng thanh nói: "Bọn anh cũng đi."Bên bờ hồ Ngọa Long là khu biệt thự của những người giàu có, dinh thự của nhà họ Bạch cũng ở chỗ này.

Nam Vận thỏa mãn cong lên khóe miệng: "Cô có mang quà cho cháu đó!" Lại nói thêm một câu, "Hai phần lận nha, một phần là cô tặng, một phần là chú tặng cho cháu."

Nam Vận: "Lần này cháu về chính là vì muốn xin mọi người đồng ý mà."Khi lái xe về nhà, cần phải đi vòng quanh hồ.

Nam Vận nhỏ giọng oán trách: "Bọn anh đang ỷ thế hiếp người thì có."

Thành phố Đông Phụ được sông núi bao quanh, non nước hữu tình, trong đó nói đến "nước" thì phải nhắc đến hồ Ngọa Long của khu Thanh Sơn. Rất dễ thấy, lão gia tử đã thua rồi, nhưng vẫn còn đang cứng rắn chống đỡ. Lần trước Nam Vận đến Đông Phụ là khi nghỉ hè, lúc đó non xanh nước biếc, sóng nước dập dờn. Buổi sáng mỗi ngày, cô đều cùng ông ngoại đến bờ hồ câu cá, cậu còn hay lái du thuyền đưa cô ra hòn đảo giữa hồ ăn cơm dã ngoại.

Lão gia tử: "Ta sẽ đích thân đến sân bay đón cậu ta."

Bạch Tinh Phạn bất đắc dĩ thở dài: "Cậu đã nói lão gia tử không thích cậu ta rồi, giờ hỏi anh thì còn có tác dụng gì?"Lời này vừa nói ra, anh cả và anh hai đều bật cười. Trước mắt bao người chơi xấu như vậy, cũng không ai chọc thủng — Người già cũng giống trẻ nhỏ, đều cần dỗ dành. Mà lúc này lại là trời đông giá rét, trên mặt hồ kết một tầng băng khá dày.

Cô ngồi ở ghế phía sau, không chớp mắt nhìn hồ băng bên ngoài, lông mày khẽ nhăn, trong đầu đang nghĩ đến chuyện ông ngoại muốn lột một lớp da của Dã Tử.

Vị này chính là ông ngoại của Nam Vận, Đông Phụ – Bạch Lão Hổ, Bạch Đình Sơn.

Chân tướng cuối cùng cũng được phơi bày.

Lão gia tử đã nói đến nước  này rồi, Nam Vận cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Dạ vâng."Lão gia tử nghoảnh mặt làm ngơ. Bạch Tinh Lan ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu nhìn em họ một cái, phát hiện cô đang mặt ủ mày chau thì hỏi: "Đang nghĩ cái gì thế?"

Nam Vận vừa kinh ngạc lại hoảng loạn: "Sao lại thế?"

Bạch Tinh Lan thấy biểu cảm của cô như sắp khóc đến nơi thì lại an ủi cô: "Lão gia tử quả thật là tức giận, nhưng  ông ấy đập bàn cờ có thể là do hận thằng nhóc Lục Dã kia, cũng có thể là do chơi cờ với ba anh cả một buổi chiều mà chẳng thắng được ván nào."

Nam Vận: "…"

Từ cổng đến  biệt thự có hai đường đi, một đường là hai bên hành lang ở đình viện, một đường là cầu lộ thiên.*Huyền quan: khu vực sảnh trống ở gần cửa ra vào và kết nối với phòng khách, có thể coi là khoảng đệm của phòng khách. Nam Vận do dự trong chốc lát, yếu ớt hỏi: "Ông ngoại thật sự đã nói muốn lột một lớp da của Dã Tử sao ạ?"

Sủi cảo tông cộng có ba loại nhân, một loại là rau hẹ, thịt heo, tôm nõn trộn lẫn, một loại là nấm hương và thịt gà, một loại là cải thảo và thịt heo. — tất cả đều là nhân mà Nam Vận thích ăn.

Viên đạn bọc đường không ngừng tấn công về phía cô. Nam Vận đầu tiên là ngây ra, sau đó bắt đầu căng thẳng, lắp ba lắp bắp đáp: "Bốn bốn, bốn, giờ chiều là đến Đông Phụ."Bạch Tinh Lan: "Em không tin anh hay không tin Bạch Lão Hổ của Đông Phụ? Cho dù nhà họ Lục của cậu ta có quyền có thế đến cỡ nào, đến Đông Phụ rồi thì cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, cái này gọi là rồng mạnh không ép rắn bản địa."

Bình thường, một bữa Nam Vận nhiều lắm là ăn được 20 cái sủi cảo, bữa cơm này cô phải ăn đến 30 cái, gần như là ăn đến nôn.

Hồ Ngọa Long có diện tích rộng lớn, sóng biếc mênh mang, trời nước một màu, phong cảnh tú lệ, hoàn cảnh tươi mát. Nam Vận nhỏ giọng oán trách: "Bọn anh đang ỷ thế hiếp người thì có."

Là Thất Thất, con gái của anh Cả, 3 tuổi rưỡi, trắng trắng mềm mềm vô cùng đáng yêu.

Cô vẫn còn muốn tiếp tục khuyên ông ngoại, nhưng đúng lúc này, cậu cô là Bạch Nhữ Minh bỗng mở miệng: "Cậu cũng đi."Bạch Tinh Lan tức giận: "Vậy thì đúng rồi!"Nam Vận: "…"Bạch Tinh Lan giơ tay lên chỉ Nam Vận, nói với anh trai mình: "Thấy chưa! Thấy chưa! Em ấy còn chưa gả đi mà cùi chỏ đã hướng ra ngoài rồi kìa."

Bên bờ hồ Ngọa Long là khu biệt thự của những người giàu có, dinh thự của nhà họ Bạch cũng ở chỗ này.

Bạch Nhữ Minh đang ngồi ở đối diện hành lang đi vào, nhìn thấy Nam Vận thì lập tức đứng dậy, kích động và vui mừng kêu  lên: "A Vận đến rồi!"

Nam Vận vô cùng kinh ngạc: "Sao em lại không biết? Khi em gọi video cho ông ngoại nói về chuyện này, ông rất bình thường mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!