Nam Vận và Lâm Lang học cả đêm, mặc dù không cam lòng nhưng cũng không dám rỉ tai thì thầm với nhau, vì thầy Lục ngồi đối diện giám sát, đốc thúc họ từng giây từng phút.
Nam Vận hiểu anh đang muốn gì, bó tay toàn tập, nhưng vẫn đi về phía anh, nhón chân lên hôn một cái trên gò má anh: "Hài lòng chưa?"
Lâm Lang: "Mẹ cậu lại chỉ có một người con gái là cậu thôi, đúng không?"Không hài lòng. Mãi cho đến mười rưỡi thầy Lục mới giơ cao đánh khẽ.
Nam Vận không hề nghĩ đến vấn đề này: "Tớ cảm thấy hai người họ chắc chắn sẽ đồng ý."
Nam Vận và Lâm Lang học cả đêm, mặc dù không cam lòng nhưng cũng không dám rỉ tai thì thầm với nhau, vì thầy Lục ngồi đối diện giám sát, đốc thúc họ từng giây từng phút.
Nói cách khác, cái cô thấy đầu tiên là bảng đèn cổ vũ người nổi tiếng trên tay của hai anh.
Anh cúi người hôn một cái lên trán cô: "Gặp lại ở Đông Phụ."Lục Dã đóng máy tính lại nói với hai người: "Hai em đi ngủ đi, ngày mai còn đến trường, anh ở bên phòng đối diện."
Nam Vận hoàn toàn không hiểu ẩn ý của anh, chỉ nghĩ là anh trở lại nói với cô thêm lần nữa, hờ hững trả lời: "Vâng." Lúc nói chuyện cô còn chẳng quay đầu lại, thản nhiên thay đồ ngủ.
Nhưng cô cũng không bỏ Dã Tử được.
Nam Vận còn chưa nói xong, tay Lâm Lang đã đưa về phía tủ bên phải: "Bên này có không?"Mãi cho đến mười rưỡi thầy Lục mới giơ cao đánh khẽ. Nam Vận cây ngay không sợ chết đứng: "Cái này gọi là tình thú!" Nói xong, cô đi vào nhà vệ sinh: "Tớ đi rửa mặt đây."Nam Vận và Lâm Lang đều được như đại xá, không nói hai lời bắt đầu thu dọn đồ đạc, vừa khẩn trường vừa hồi hộp không khác gì hai học sinh tiểu học vừa thoát khỏi tay thầy chủ nhiệm.
Bạch Tinh Lan: "Bao giờ cậu ta mới đến?"
Lâm Lang: "…" Cô không đỡ nổi.
Bạch Tinh Phạn nhàn nhạt trả lời: "Bình thường thôi."Nam Vận không tin: "Có thể nói cụ thể chút xem cái này thì tốn nhiều tiền như thế nào không?"Nhưng cô cũng không bỏ Dã Tử được. Thu dọn đồ đạc xong, hai người bọn họ rời khỏi phòng đọc sách. Chỉ có một phòng vệ sinh nên hai người chỉ có thể lần lượt vào rửa mặt, Nam Vận để Lâm Lang rửa mặt súc miệng trước, một mình đi vào phòng ngủ.
Lúc đang chuẩn bị thay đồ ngủ thì Lục Dã bước vào nhắc lại: "Anh qua bên đối diện đây."
Lâm Lang: "Thế nên là, họ không gả được con gái mình cho mối tốt, nên mới gây ra bất hạnh cho con, nên chắc chắn sẽ đặt ra tiêu chuẩn cao đối với cháu rể, tuyệt đối không để cậu đi vào vết xe đổ của mẹ cậu!"
Quá mất mặt. Nam Vận hoàn toàn không hiểu ẩn ý của anh, chỉ nghĩ là anh trở lại nói với cô thêm lần nữa, hờ hững trả lời: "Vâng." Lúc nói chuyện cô còn chẳng quay đầu lại, thản nhiên thay đồ ngủ.
Lại là vài cái áo mưa.
Vẻ mặt Lục Dã vẫn chưa giãn ra: "Hết rồi?"
Nam Vận không hề nghĩ đến vấn đề này: "Tớ cảm thấy hai người họ chắc chắn sẽ đồng ý."Lục Dã mặc kệ cô ấy, giơ tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô gái nhỏ, dịu dàng nói: "Anh đi đây, đừng chơi muộn quá, ngủ sớm chút."Nam Vận: "Em còn có quà cho bọn trẻ! À không, là bạn trai của em, em tặng thay anh ấy."Lục Dã hơi nhíu mày, lăp lại một lần nữa: "Anh qua bên đối diện đây."
Anh cả Bạch Tinh Phạn dáng thẳng như cán bút, đang giơ tấm biển ghi: [Người đẹp Nam Vận.]
Nam Vận thở dài chui vào trong chăn. Lúc này Lâm Lang mới hạ hai tay xuống, lại tức giận bất bình khiển trách một lần nữa: "Thật không biết xấu hổ, không biết thẹn là gì."Ánh mắt của quần chúng vây xem trong phút chốc đều tập trung lên người cô. Người này lại làm sao thế?
Nam Vận: "Trong ngăn kéo bên trái ấy thây?"
(*) Thường dùng để nói về thứ mình bỏ công chăm sóc lại bị người khác chiếm mất, không làm mà cũng có ăn.
Chuyên ngành của bọn họ vẫn phát huy "bền bỉ" như trước, mặt trận kéo dài từ ngày đầu tiên của tuần thi cho đến ngày cuối cùng.
Bạch Tinh Lan: "Rồi rồi rồi, coi như anh chưa hỏi gì."Lâm Lang phân tích nói: "Cậu xem, ông bà ngoại của cậu mặc dù có hai người con, nhưng chỉ có một người con gái đúng không?"Nam Vận mặc váy ngủ vào, không hiểu ý nhìn anh: "Em biết rồi, anh vừa mới nói với em rồi."
Hai ngăn đều là đồ dùng cho nam, ngăn dưới còn đặt một hộp áo mưa.
Nam Vận: "Ba mươi tết."
Còn chưa đến chỗ nhân viên xác minh mã ký gửi hành lý cô đã thấy hai anh trai của mình. Vẻ mặt Lục Dã không vui, cũng cực kỳ bất mãn, rất giống như đứa trẻ không được cho kẹo: "Em không nói ngủ ngon với anh à?"
Anh dứt khoát nắm lấy eo cô, đặt tay kia lên sau gáy cô rồi cúi người xuống cắn lên môi cô, vừa hung hăng vừa mạnh bạo cạy mở khớp hàm của cô.
Lục Dã đóng máy tính lại nói với hai người: "Hai em đi ngủ đi, ngày mai còn đến trường, anh ở bên phòng đối diện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!