Nếu như không phải học, Nam Vận có chơi điện thoại đến 12 giờ sáng cũng không buồn ngủ, nhưng cứ hễ chuyện gì liên quan đến việc học thì mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn.
Lâm Lang bị chọc nổi đóa ngay tại chỗ: "Dừng xe!"
Nam Vận giận nói: "Chắc bình thường anh cậu đút lót cho cậu không ít nhỉ!"Bà ngoại có hai người con là mẹ và cậu cô, cậu cô có hai người con trai là anh cả và anh hai của cô. Cái loại nghị lực đâm đầu vào việc học, học quên ăn quên ngủ chỉ từng bùng phát vào năm cô học lớp 12, từ sau đó trở đi thì càng ngày càng sa sút.
Đêm qua gần một giờ mới kết thúc, theo sự hiểu biết của anh về cô gái nhỏ thì bây giờ chắc chắn là cô không dậy nổi.
Nam Vận: "…"
Nam Vận cười nghịch ngợm, nhanh chóng mặc đồ ngủ vào. Giờ mới hơn mười rưỡi mà cô bắt đầu thấy mệt muốn ngủ, nhưng cô không dám nói là mình buồn ngủ, thế là cô ngước mắt lén liếc nhìn thầy giáo Lục đang ngồi đối diện.
Mùa đông trời lạnh, hai người bọn họ không đi xe đạp điện mà bắt xe đi, lúc đến Bách Nhạc Thành là mười hai giờ hơn.
Cơm nước xong, hai người khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, vừa nói chuyện vừa lướt điện thoại.
Từ Lâm Ngôn bắt đầu cười nhạo cô: "Từ Tiểu Nữu nhà anh giờ còn chưa được ba tháng tuổi, có khi con bé còn ném chuẩn hơn em nữa đấy."
Nam Vận lập tức vẫy tay với cô ấy. Từ nhị thiếu đưa cô đi ăn uống, vui chơi từ đầu phố đến cuối phố, mới đầu là cô ngứa tay muốn chơi, Từ Lâm Ngôn liền mua cho cô một trăm vòng để cô ném, kết quả chơi hết một trăm vòng cũng không có một chai nước để uống. Lâm Lang bị chọc nổi đóa ngay tại chỗ: "Dừng xe!"Vẻ mặt Lục Dã rất chuyên tâm, hai mắt sáng ngời, làm việc liên tiếp mấy tiếng đồng hồ không thấy mệt mỏi, đôi lông mày anh tuấn đầy sức sống.
Nam Vận rầu rĩ không vui: "Ngày mai Lâm Lang muốn tới."
Lâm Lang chủ yếu mua giày, túi xách với đồ mỹ phẩm. Nam Vận cũng không kém cạnh, nhưng cô còn mua thêm vài bộ quần áo cho trẻ em.
Nam Vận vừa giận vừa tủi trừng mắt liếc anh, tức giận trở mình. Cô thấy ngại khi làm phiền người yêu mình lúc đang làm việc, nhưng cô rất muốn đi ngủ, đang lúc bối rối không biết phải làm thế nào thì Lục Dã đã chú ý tới ánh mắt cô gái nhỏ: "Em buồn ngủ rồi à?"Đúng thật là cuồng công việc, Nam Vận cảm thấy tự ti.
Cái loại nghị lực đâm đầu vào việc học, học quên ăn quên ngủ chỉ từng bùng phát vào năm cô học lớp 12, từ sau đó trở đi thì càng ngày càng sa sút.
Vẻ mặt Lục Dã rất chuyên tâm, hai mắt sáng ngời, làm việc liên tiếp mấy tiếng đồng hồ không thấy mệt mỏi, đôi lông mày anh tuấn đầy sức sống.
Nhưng lúc chơi cô cũng hết sức cẩn thận, không bật đèn còn rúc trong chăn, đồng thời tai nghe ngóng mọi phương hướng, bất cứ lúc nào cũng chú ý đến tiếng bước chân ở phòng khách, hễ có bất kỳ tiếng động gì là cô sẽ đặt điện thoại xuống rồi nhắm mắt giả vờ ngủ – tư thế sẵn sàng gần giống như hồi ở kí túc xá cấp ba, buổi tối tắt đèn để đề phòng bác gái đi kiểm tra phòng ngủ bất cứ lúc nào.
Cô xoay người lại, ôm lấy cổ anh bắt đầu giở trò: "Em mặc kệ, bây giờ em muốn, anh mà không cho em thì mai mốt em không về nhà nữa!"Lâm Lang: "Là anh khoác lác."Cô thấy ngại khi làm phiền người yêu mình lúc đang làm việc, nhưng cô rất muốn đi ngủ, đang lúc bối rối không biết phải làm thế nào thì Lục Dã đã chú ý tới ánh mắt cô gái nhỏ: "Em buồn ngủ rồi à?"
Lâm Lang giơ hai tay lên, khoe ra một đống túi mua sắm trang sức xa xỉ: "Bây giờ không phải tớ đang bị anh ấy mua chuộc đấy sao? Tớ đâu thể nhận tiền mà không làm gì được."
Thật sự là bách phát bách trúng.
"…"Nam Vận vừa giận vừa tủi trừng mắt liếc anh, tức giận trở mình. Chắc là do nãy giờ không nói chuyện nên giọng anh có hơi khàn khàn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự dịu dàng trong giọng nói, ngược lại mấy phần hấp dẫn mê người.
Nam Vận cười nghịch ngợm, nhanh chóng mặc đồ ngủ vào.
Lục Dã ngắn gọn: "Phải học."Nam Vận gật đầu. Để chứng minh không phải mình làm biếng, cô nói thêm một câu như thật: "Ngày mai thứ hai, tiết 1là tiết của Phó viện trưởng trường em. Em không thể đến muộn, em phải ngủ sớm dậy sớm."
Nam Vận vốn tưởng chỉ là một tấm thẻ tiết kiệm hoặc là thẻ tín dụng bình thường, nhưng khi nhìn lại thì là thẻ đen Amex*, đứng đầu trong các loại thẻ tín dụng, hạn mức không giới hạn cũng thông dụng khắp toàn cầu, thật sự là: "Cầm ở trong tay, tôi có cả thế giới."
Hàng ghế đầu còn chưa có người ngồi, cô nhanh chóng chiếm hai ghế, sau đó vừa chờ Lâm Lang vừa tra vé máy bay. Dĩ nhiên Lục Dã thừa hiểu tâm tư của cô, nhưng anh không vạch trần, nhịn cười nói: "Nếu em buồn ngủ thì đi ngủ đi!".
Lục Dã nói được thì làm được, hôm nay làm một bàn đồ ăn ngon, hai cô gái vừa vào đến nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn.
Lục Dã dở khóc dở cười: "Không đi học luôn hả?"
Rửa mặt xong, cô chui ngay trong chăn rồi cầm điện thoại lên chơi, cứ nghĩ chơi mười phút rồi đi ngủ nhưng càng chơi lại càng tỉnh táo. Đúng thật là cuồng công việc, Nam Vận cảm thấy tự ti. Cảm giác như nhận được đại xá, Nam Vận không chút do dự đóng sách lại rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc nhanh gọn lẹ.
Lục Dã quá hiểu cô gái nhỏ của anh nên căn bản không hề tin lời cô: "Nếu em không dậy nổi thì làm sao đây?"
Hàng ghế đầu còn chưa có người ngồi, cô nhanh chóng chiếm hai ghế, sau đó vừa chờ Lâm Lang vừa tra vé máy bay.
Lâm Lang bị chọc nổi đóa ngay tại chỗ: "Dừng xe!"Váy ngủ màu hồng, dáng suông rộng, cực kỳ dễ thương. Từ Lâm Ngôn này, đúng là biết cách dỗ con gái vui vẻ, may mà xưa nay anh ta chưa từng ngủ với con gái nhà lành, nếu không sẽ có không biết bao nhiêu cô gái đàng hoàng chịu thiệt đây. Soạn sách vở vào cặp xong, cô không hề lưu luyến rời khỏi phòng đọc sách, không có xiềng xích của việc học, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!