Chương 45: “khi nào anh muốn có con?”

Khi mắt bị che đi, tầm nhìn bị hạn chế, các giác quan khác sẽ nhạy cảm hơn, đặc biệt là thính giác và xúc giác.

Nam Vận cảm giác bản thân giống như một con chim nhỏ bị kẹt trên bờ biển. Trước mắt cô là đám mây đen, bên tai tràn ngập tiếng sóng biển, tiếng nước chảy róc rách không ngừng.

Bọt sóng không ngừng đánh vào cơ thể cô, khi thì mạnh bạo, lúc thì nhẹ nhàng, khiến cô đến gần đến cực hạn, muốn dừng mà lại không thể.

Khi mọi thứ lắng xuống, toàn thân cô đã kiệt sức.

Đêm nay cô ngủ rất sâu, một giấc đến tận lúc nắng lên, khi tỉnh dậy đã gần mười giờ sáng.

Bên cạnh trống trơn, thủ phạm đã biến mất.

Nam Vận co người rúc vào trong chăn một lúc, sau đó cất giọng gọi to: "Dã Tử!"

Không ai đáp lại.

Không có ở nhà sao?

Cô lại hét lên lần nữa: "Dã Tử!"

Vẫn không có ai trả lời, xem ra là không có ở nhà thật.

Khẽ thở dài, cô duỗi tay mò đến tủ đầu giường, cầm điện thoại gọi cho anh.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng anh vẫn trầm và nhẹ nhàng như trước, nở một nụ cười dịu dàng: "Dậy rồi à?"

"Anh đang ở đâu vậy?" Nam Vận vẫn chưa tỉnh hẳn, giọng cô vẫn có chút ngái ngủ.

Lục Dã trả lời: "Ở công ty."

Hôm nay là chủ nhật, anh lại phải tăng ca.

"Được rồi." Nam Vận có hơi thất vọng một chút nhưng không ngạc nhiên, bởi vì cô đã đoán được từ trước, rồi cô thật thật giả giả nói: "Lát nữa em sẽ quay trở lại trường học, gần đến kỳ thi cuối kỳ rồi, em phải quay về ôn tập, việc ôn tập rất căng thẳng, em muốn ở lại ký túc xá … "

Lục Dã ngắt lời cô: "Buổi tối anh sẽ đến đón em."

Nam Vận tức giận: "Em không cần anh đón!"

Làm lơ anh suốt hai tháng qua, không những không dạy anh được một bài học mà ngược lại còn biến anh thành một con sói đói. Cô mới về nhà được một ngày đã sắp bị người đàn ông này dày vò đến chết, nếu cứ tiếp tục như thế này thì sớm muộn gì cô cũng bị đào rỗng.

Không thể chịu được, thực sự không thể chịu được.

Cô chém nhất quyết nói thêm: "Em muốn sống trong ký túc xá, trước khi thi cuối kỳ xong, em nhất định phải ở ký túc xá!"

Lục Dã đương nhiên không dễ dàng buông tha cô, anh không chịu nhượng bộ, ngắn gọn nói: "Không được."

Nam Vận lời lẽ chính đáng: "Anh đang trì hoãn việc học của em, sắp lên năm 4 rồi, mục tiêu của em là thi lên thạc sĩ đấy!"

Lục Dã thong dong nói: "Đèn trong ký túc xá tắt lúc 10:30, ở nhà không tắt đèn. Em có thể tiếp tục học vào buổi tối sau khi về nhà. "

Nam Vận đúng tình hợp lý đáp trả: "Ở nhà không có không khí học tập. "

Lục Dã: "Anh giám sát em học. "

"…"

Vậy em càng không muốn về nhà.

Để anh giám sát việc học của em, còn chẳng thà để anh ngủ với em. Cái trước chỉ có đau khổ, cái sau còn được thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!