Chương 44: “cô nam, cô thắt như vậy không đúng.”

Lúc hai người xem nhà xong cũng đã gần năm giờ chiều. Mang kính AR Đậu xe xong, Nam Vận không muốn lên lầu mà muốn tản bộ trong tiểu khu một chút, tiện thể tiêu cơm. Đương nhiên Lục Dã cũng đi cùng cô gái nhỏ nhà mình. Lục Dã đương nhiên hiểu điều này có nghĩa là gì, không hề nghĩ ngợi đáp: "Được!"Giây phút này sắc trời đã hoàn toàn tối mịt, trăng đã treo trên đầu, những vì sao điểm xuyết cho màn trời đêm.

Những chấm nhỏ kia dù không nhiều, nhưng mỗi một vì sao đều vô cùng sáng, lấp lánh như kim cương. Cô ấy dùng đại từ "cô gái" mà không phải là "quý cô".(kính thực tế tăng cường)Tuy là Nam Vận có trang điểm nhưng cũng chỉ là đánh một lớp chống nắng và tô son môi, cũng không có thay đổi gì nhiều, nhìn thoáng qua cũng giống một học sinh, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ trẻ con. Lục Dã thì trưởng thành chững chạc, khí chất ưu nhã cao quý vừa nhìn là biết một tinh anh ưu tú. hơn hai tiếng mà Nam Vận không thấy choáng váng chút nào, ngược lại càng cảm thấy cực kỳ sảng khoái và hưng phấn.

Lúc hai người đến nhà hàng lẩu chỉ mới năm giờ rưỡi hơn. Mùa đông ban ngày thường ngắn nên sắc trời đã nhá nhem tối.

Lục Dã: "Ừ."

Lúc hai người xem nhà xong cũng đã gần năm giờ chiều. Mang kính AR (kính thực tế tăng cường) hơn hai tiếng mà Nam Vận không thấy choáng váng chút nào, ngược lại càng cảm thấy cực kỳ sảng khoái và hưng phấn. Nam Vận kiêu ngạo: "Tôi phải suy nghĩ lại đã."Cô chưa từng có trải nghiệm như thế này, ngoài cảm giác sảng khoái và vui ra cô còn đang cực kỳ cảm thán trước sự phát triển và tiến bộ của khoa học kỹ thuật.

Nam Vận: "Giờ em học được rồi, anh buông em ra ngay."

Giọng Lục Dã bình tĩnh: "Còn mắt nữa."Mà đã thế thì dứt khoát dùng băng keo trong suốt còn tốt hơn. Trên đường về cô vẫn còn kích động đến mức không kiềm chế nổi, thao thao bất tuyệt nói về cảm giác của mình: "Trước đây em chỉ mới thử mang kính VR (kính thực tế ảo)Bây giờ xem ra cũng không phải là không có khả năng xảy ra."…"(kính thực tế ảo)Lục Dã ngẩn người: "Em gái tôi?", lúc đó hay đi cùng Lâm Lang đến quán game chơi."

Lục Dã vừa lái xe vừa khẽ cười nghe suy nghĩ của cô gái nhỏ.

Trong nháy mắt cô hoàn hồn, quay đầu lại nhìn anh: "Sao thế?"Nam Vận thản nhiên như không: "Ở cổng Nam ngoài trường chúng ta mới mở một nhà hàng lẩu, có một người bạn của em nói ăn ở đó rất ngon, nhưng em không tin."

"Trước đây em cũng không biết là còn có loại kính AR này! Công nghệ cao thật!"

Có thể nói là tương đối giỏi đoán ý người.

Gọi đồ ăn xong, Nam Vận đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ sau đó đi vào nhà vệ sinh.

Lục Dã rất hiểu ý cô gái nhỏ, nhận lại thực đơn xem qua một lượt rồi nói: "Không nhiều lắm, không cần gạch bớt đâu."

Nam Vận rất hài lòng, nghiêm túc nói: "Nếu anh Lục đã nói như vậy tôi đây cũng đành cung kính không bằng tuân mệnh."

"Khoa học kỹ thuật làm thay đổi cuộc sống, khoa học kỹ thuật làm thay đổi vận mệnh, khoa học kỹ thuật là lực lượng sản xuất chính!"

Lần đầu tiên là khi cô học năm nhất, ngày kết thúc đợt huấn luyện quân sự, anh đưa cô về nhà.

Lục Dã không lên tiếng, tùy tiện lật cổ tay vài lần đã làm cái cà

-vạt màu xám kia lỏng ra, nắm trong lòng bàn tay. Lục Dã vừa lái xe vừa khẽ cười nghe suy nghĩ của cô gái nhỏ.

Vật lý có tám câu thì cô đã sai một nửa, còn hai câu hỏi lớn cô chỉ biết một câu, nếu không phải có hóa học và sinh học, và cả những môn tự chọn sau đó gần như không bị trừ điểm thì cô chắc chắn sẽ phải học lại.

Lục Dã nhất định không thể nói cho cô biết sự thật, nếu không lại bị cô gái nhỏ trêu chọc mất, anh đáp mà mặt không đổi sắc: "Làm đổ nước."Lúc đầu cả hai không ai nói chuyện, chỉ nắm tay nhau đi chầm chậm, nhưng bầu không khí lại không buồn tẻ chút nào. Nam Vận bị anh chọc cười, nhưng đã nhanh chóng thay đổi sắc mặt nhắc nhở: "Anh cũng đừng đắc ý quên mình, em còn chưa tha thứ cho anh đâu, bây giờ thân anh còn mang tội đó!"

Đang nói Nam Vận bỗng nổi lên sự tiếc nuối: "Haiz, sao năm đó lúc điền nguyện vọng lại không đăng ký vào chuyên ngành cao chứ? Chẳng hạn như vật lý và máy tính!"

Phục vụ lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi."

Anh đã ở bên làm bạn với cô suốt mười sáu năm, gần như là một phần của cuộc sống cô, chỉ cần cả hai người có thể bên nhau mãi là cô đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

Nam Vận nghi ngờ anh đang giở trò: "Sao anh biết là không được?"Lục Dã chỉ đáp: "Bài kiểm tra vật lý của em được bao nhiêu điểm?"

Vì vậy đổi thành: "Anh có được cao hơn em 60 điểm không?"

Rầu rĩ một lúc, cô ngẩng đầu lên nhìn Dã Tử: "Hình như em chọn nhiều quá, nhưng lại không biết nên bỏ bớt đi hai món nào." Nói xong cô cũng đưa thực đơn cho anh.

Nam Vận không hỏi thêm nữa. Nam Vận im bặt.

Khi đó cô vẫn để tóc ngắn – nội quy  của trường THPT số 7 Tây Phụ rất nghiêm khắc, nữ sinh không được phép nuôi tóc dài quá ngang vai – hơn hai năm trôi qua, bây giờ tóc đã dài.

Nam Vận không hỏi thêm nữa.

Vật lý có tám câu thì cô đã sai một nửa, còn hai câu hỏi lớn cô chỉ biết một câu, nếu không phải có hóa học và sinh học, và cả những môn tự chọn sau đó gần như không bị trừ điểm thì cô chắc chắn sẽ phải học lại. Cô có thể thi đậu đại học Tây Phụ hoàn toàn là dựa vào điểm số của ba môn chính cao hơn so với người khác, còn về tổng điểm môn vật lý… cao nhất là 300 cô chỉ thi được 240.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!